Ủng hộ tui nhaBản gốc: ✬ NHÀ TÔI THẬT SỰ CÓ MỎ VÀNG ✬Tác giả: Đồ Dạng Tiên SâmThể loại: Ngôn tình, hiện đại, Mary Sue, hài hước, thiên chi kiêu tử, nhẹ nhàng, HE, hào môn thế gia, giới làm đẹp Độ dài: 95 chương + 4 ngoại truyệnNguồn giới thiệu: Nhà Tâm Toàn ConvertEdit: Diệp Vũ LamChuyển Ver: kimtaechoo…
"Không ai sinh ra để làm vũ khí... nhưng khi đã học cách đau, họ cũng học được cách yêu." Trong một thế giới hậu chiến, nơi thịt và máy được ghép lại thành công cụ giết chóc, dự án PE.K.O ra đời - tạo nên những sinh thể chiến đấu với phản xạ siêu việt, thể chất hoàn hảo... nhưng đầy rẫy lỗi cảm xúc. Usada Pekora - P.E.K.O.01 - kẻ sống sót cuối cùng của dự án, nay trở thành mục tiêu truy sát từ chính tổ chức tạo ra mình.Đồng hành bên cô là Marine, người từng là đồng đội... và có thể là kẻ phản bội.Đối đầu cô là Noel - P.E.K.O.02, người em gái nhân tạo bị "xóa" cảm xúc... và bị đẩy thành kẻ giết người.Và đằng sau tất cả là Rushia - AI tưởng như trung lập, thực chất là một thứ virus...Một cuộc truy sát. Một tình cảm không lời. Một giấc mơ nhuốm máu và thép...Đây không phải là câu chuyện về chiến tranh.Đây là hồi ký của một con thỏ - vẫn còn sống sau nó...…
Người lớn lúc nào cũng hiện hữu trong dáng vẻ đầy bận rộn, áp lực cùng những suy tư khó hiểu. Hồi còn bé, em chỉ thấy được sự hào nhoáng bên ngoài của ba mẹ, sự thoải mái của cô dì, sự tự do của chú bác hay sự lấp lánh của anh chị. Bởi thế em lại có một ước muốn sâu sắc - đó là trưởng thành. Em, một đứa trẻ vẫn còn sống dưới cái nôi an toàn của cha mẹ, sự quan tâm săn sóc của người lớn nên chẳng thể hiểu được cái vất vả, cực nhọc mà người lớn cố giấu phía sau nụ cười mỉm kia. Ấy vậy mà chỉ khi chạm chân tới cái tuổi mươi mấy đôi mươi, em dần cảm thấy sợ hãi hai chữ "trưởng thành", hai chữ mà em đã cố chạy theo năm xưa. Em vẫn thích sự lấp lánh, hào nhoáng, tự do tự tại của việc làm "người lớn" nhưng em lo mình không thể giấu đi những áp lực, khó khăn hay thử thách.Nói lo nói sợ là thể nhưng em vẫn phải lớn mà, và em chấp nhận việc em sẽ lớn, sẽ đi làm, sẽ tự lo cho bản thân và sẽ chẳng thể làm cô bé mè nheo của ba mẹ nữa. Và em cứ lớn, cứ lớn dần theo thời gian. Qua ngày này năm nọ, em đã không còn là một đứa trẻ vô tư chạy nhảy giữa cánh đồng xanh, thỏa sức đắm mình trong làn nước biếc hay nằm vắt vẻo trên cành cây. Em sẽ trở thành một thiếu nữ mới lớn, một cô nàng nhiệt huyết, một người phụ nữ lạnh đạm hay một người vợ, người mẹ của gia đình. Nhưng mà từ từ khoan đã, em vẫn chưa đi hết chặng đường ấy đâu, bây giờ em vẫn đang là một cô gái đầy nhiệt huyết, rực cháy với tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Nhưng em vẫn có những tâm tư, suy nghĩ thầm kín mà em c…