|LyHansara| Quá là cưỡng chế đi~
Dựa trên các hint có thiệccccc.Kết hợp thêm tí xíu xiu mắm và muối. Các con dân xin hãy sa vào vũng lầy ngọt ngào này cùng toai~Và đây là Author - The Wolf aka ductrihoang.…
Dựa trên các hint có thiệccccc.Kết hợp thêm tí xíu xiu mắm và muối. Các con dân xin hãy sa vào vũng lầy ngọt ngào này cùng toai~Và đây là Author - The Wolf aka ductrihoang.…
Bệnh viện Đại học Y và năm nữ giáo sư có cái tôi to bằng giảng đường lớn.…
Chẳng nên tin một red flag như....…
có yếu tố bạo lực, hơi cờ ring cân nhắc trước khi xemm…
Textfic + Văn xuôi…
Nguyệt lạnh yên theo Dương ấm,Khúc ca hòa trăng - trời, tình vương vấn.…
Mỗi bản nhạc chứa đựng một đoạn cảm xúc - và trong thế giới này, nó sẽ hóa thành một mối tình.Không chỉ kể chuyện tình yêu, series này còn là nơi những tổn thương được lắng nghe, những nỗi nhớ được đặt tên, và những *yêu thương - dù dang dở - vẫn xứng đáng được kể lại.--------------Lưu Ý : Tất cả các chi tiết, nội dung trong truyện không liên quan đến real life . Xin đừng bế em nó ra khỏi đây ạ.…
Những câu chuyện với 30 em bé xinhfocus on MiuCam & MoonPhuong ó…
Sara từng nghĩ: chỉ cần học giỏi, ngoan ngoãn và cố gắng thật nhiều... thì sẽ được yêu thương. Nhưng sau biến cố ở trường cũ, cô bị đuổi học, bị chính ba mẹ quay lưng- với trái tim đầy vết cắt và im lặng.Tại ngôi trường mới, Sara ngồi một mình. Không cười, không nói chuyện, không mở lòng. Cho đến khi LyHan - cô bạn cá biệt luôn sống tự do, không màng đánh giá của người khác - bước vào đời cô, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.Từ một chỗ ngồi lặng lẽ, một tình bạn chớm nở. Từ một câu chào nhỏ, một trái tim bắt đầu hồi sinh."Đôi khi, một ánh mắt cũng đủ cứu rỗi. Một người ngồi bên cũng đủ làm mình tin trở lại."…
Câu chuyện kể về bạn nhỏ Trọng Đại thích bạn lớn tên là Văn Đức =)))[KHÔNG CHẤP NHẬN CHUYỂN VER]…
không toxickhông mang qua nền tảng khác (có mang phải block chính quyền)không nhận đổi couplexem xét yêu cầu thêm couple.all by serpiente.…
Ở một khu tập thể cũ kỹ nằm gần biển, người ta sống chậm hơn một nhịp.Mỗi căn phòng là một câu chuyện. Mỗi con người là một nốt nhạc trầm bổng trong một bản tình ca nhiều màu.Sara - cô gái mới trở về từ Hàn, mở một tiệm cà phê tầng trệt với mùi hương dịu dàng và âm nhạc lặng lẽ. Trần Thảo Linh - chủ tiệm đĩa than đối diện, có giọng nói trầm và đôi mắt luôn như đang nghĩ điều gì rất xa.…
"Chị ơi, đừng có né em nữa""Bữa em ném quả bóng vô đầu chị mà??!!"…
Một bên là "Nhìn con nhà người ta mà học hỏi", và một bên là "Con nhà người ta". Cứ như vậy mà lớn lên cùng nhau, ở bên cạnh nhau suốt những năm tháng tuổi thơ, tuổi xuân. Từ tình bạn lại đi lên một điều gì đó xa hơn.Nhưng mà Lê Ánh Nhật không muốn mập mờ với thanh mai của mình - Khương Hoàn Mỹ!Rosannryy : Trong tim luôn có hình bóng một người.…
chuyện về choi seungcheol hốt được một em bé xinh đẹp nhưng hơi bướng…
jihoon nhận ra sau chia tay mình là người duy nhất không ổn…
"khương hoàn mỹ, tao cho em ba giây, hôn tao, hoặc là bị tao giận ngược lại""ba""hai""...t-tôi...hôn"…
Người chết không biết nói.Nhưng cơ thể họ luôn để lại câu trả lời.Vấn đề là: có ai đủ kiên nhẫn để lắng nghe?Han Sara - bác sĩ pháp y, mang trong lòng một vết cắt câm lặng từ quá khứ: cái chết bất ngờ của chị gái trong một vụ bắt cóc. Từ đó, cô chọn nghề pháp y - không phải vì máu, mà vì muốn nghe tiếng thì thầm của những người đã khuất.Trần Thảo Linh - trung úy cảnh sát hình sự, người từng đứng lặng trước di ảnh người cha đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Với Linh, phá án không phải để bắt tội phạm - mà là để hoàn thành lý tưởng của người cha quá cố.Một người lắng nghe xác chết.Một người truy dấu kẻ sống.Và trong chuỗi vụ án liên hoàn đang dần hé lộ những mắt xích tưởng như đã chôn vùi, hai con người tưởng chừng trái ngược ấy lại cùng nhau đối mặt với sự thật - đôi khi đau đớn hơn cả cái chết.Vì có những "lời thì thầm cuối cùng"... không dành cho người thường.…
Tổng hợp những oneshot của truyện Liên Hoa Lâu do dearmyHan chuyển ngữ và sáng tác.Mình thích Phương Hoa, thích couple sư đồ niên hạ này, nhưng nếu Địch Hoa mà có fic ngon cơm thì mình cũng sẽ trans =)))))…
Truyện chỉ là giả tưởng thôi nha…