29 Truyện
Chúng ta của những ngày chưa kịp gọi tên.

Chúng ta của những ngày chưa kịp gọi tên.

35 7 7

Chúng ta đã từng ngồi cạnh nhau,từng nói chuyện, từng im lặng.Chỉ là...không ai trong chúng ta kịp gọi tên mối quan hệ đó…

[ Alljakky ] Lavender_  Loài Hoa Tôi Yêu.

[ Alljakky ] Lavender_ Loài Hoa Tôi Yêu.

592 42 3

Chuyện là về một học sinh tên Jakky và rắc rối xung quanh cậu ấy.…

chênh vênh và va vấp

chênh vênh và va vấp

10 0 1

vài mảnh vụn vặt của chúng ta…

Hoa và nắng

Hoa và nắng

65 10 1

Nào ai có thể quên được người mà mình trót thương lần đầu, những vụng dại, ngây thơ khi ấy Xa nhau rồi bao ký ức ấy trở thành quá khứ, ẩn lại sau tim mỗi con người…

Hết Yêu, Xin Hãy Nói!

Hết Yêu, Xin Hãy Nói!

122 1 1

Vì yêu lắm, tin lắm nên dù thời gian bên nhau chưa nhiều, em vẫn cố gìn giữ. Em sợ không còn có lần thứ hai được bên anh và được đắm chìm trong tình anh nhiều như thế nữa nên em mới nỗ lực nhiều như vậy…

Chờ Ai (One shot)

Chờ Ai (One shot)

33 6 1

Đến cuối cùng...ta chờ đợi điều...ta tiếc nuối điều chi...khi tất cả đều do bản thân tự đánh mất.…

📖 TƯỜNG LÂM: NGƯỜI ĐỒNG HÀNH KIẾP NÀY

📖 TƯỜNG LÂM: NGƯỜI ĐỒNG HÀNH KIẾP NÀY

12 1 35

Một lần được quay lại, liệu có thể viết lại một thanh xuân không tiếc nuối? Nghiêm Hạo Tường ra đi trong nỗi hối hận sâu sắc - hối hận vì đã quá vô tâm, để Hạ Tuấn Lâm một mình đối mặt với sự cô đơn, những lời nói không hay và định kiến của mọi người. Thế nhưng, số phận cho anh một cơ hội thứ hai: quay trở về năm 17 tuổi, ngày đầu tiên bước vào cấp ba, khi mọi thứ vẫn còn có thể thay đổi. Lần này, anh không còn đứng nhìn từ xa. Anh chủ động bước tới, trở thành người bạn đồng hành, lắng nghe, bảo vệ và giúp Tuấn Lâm nhận ra giá trị của chính mình. Từ tình bạn trong sáng, dần dần nảy nở một thứ tình cảm sâu đậm, vượt qua mọi sóng gió, hiểu lầm và phản đối từ gia đình. Lần này, họ sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau bước qua mọi khó khăn, để thanh xuân không còn chứa đựng nước mắt và tiếc nuối.…

Mùa Hoa Dã Quỳ Nở

Mùa Hoa Dã Quỳ Nở

7 0 1

Tình yêu bi thương của y và anh . Cô vì mắc căn bệnh hiểm nghèo mà đã phải bỏ lại người mình thương chuyện tình cứ vậy mà rơi vào sự vô vọng.............…

Vĩ Độ Của Những Vì Sao

Vĩ Độ Của Những Vì Sao

14 0 17

Yêu thầm giống như việc ngước nhìn một vì sao lấp lánh: bạn tự nguyện ôm lấy cơn cảm lạnh để đứng dưới trời đêm, nhìn họ tỏa sáng mà chẳng dám chạm vào. Chúng ta chọn im lặng vì sợ một lời nói ra sẽ phá vỡ khoảng cách an toàn, vì tự ti trước sự hoàn hảo của họ, và vì sợ cái lắc đầu dứt khoát sẽ cướp đi chút hy vọng cuối cùng. Cuối cùng, ta chấp nhận làm một khán giả trung thành trong vở kịch câm, thà đau lòng trong âm thầm còn hơn phải đối diện với sự rời xa.…

mùa hạ cuối cùng của chúng ta

mùa hạ cuối cùng của chúng ta

26 0 21

PHẦN I - NHỮNG NGÀY THANH XUÂN BẮT ĐẦUNgày cuối cùng của lớp 11Lớp học cạnh cửa sổNgười bạn cùng bàn mớiTiếng ve đầu mùaNhững dòng lưu bút đầu tiênCơn mưa chiều tháng sáuBí mật dưới ngăn bànCuộc thi văn nghệ cuối nămTấm ảnh tập thể bị thiếu một ngườiLần đầu biết nhớ một ngườiPHẦN II - TUỔI TRẺ RỰC RỠ NHẤTMùa đông của lớp 12Những buổi học thêm muộnÁnh đèn hành lang đêm trực trườngChuyến đi ngoại khóa cuối cùngĐiều ước viết dưới pháo hoaNgười giấu nước mắt sau nụ cườiLá thư chưa gửiGóc sân trường đầy nắngNhững rung động không tênKhi cả lớp cùng thức trắngPHẦN III - NHỮNG VẾT NỨT CỦA TRƯỞNG THÀNHÁp lực mang tên tương laiCuộc cãi vã đầu tiênAi rồi cũng sẽ thay đổiKỳ thi thử và những giấc mơ dang dởNgày Khánh An nghỉ họcNhững điều chưa từng kểMưa rơi trên sân thượng trườngNhật Minh và chiếc máy ảnh cũThanh xuân không thể quay lạiNgười ở lại sau cùngPHẦN IV - MÙA HẠ CUỐI CÙNGTháng năm rực đỏ hoa phượngBuổi học cuối cùngTiết sinh hoạt khiến cả lớp bật khócChiếc bảng đầy lời nhắnBài hát chia tay dưới sân trườngNhững cái ôm vụng vềKhi tiếng trống trường vang lên lần cuốiHành lang hôm ấy rất dàiTạm biệt chiếc áo đồng phụcChuyến xe rời khỏi cổng trườngPHẦN V - SAU NÀY CHÚNG TAThành phố của những người trưởng thànhNgười từng thân rồi xa lạCuộc gọi lúc nửa đêmHọp lớp sau ba nămChiếc ghế cạnh cửa sổ vẫn còn đóLá phượng ép trong cuốn sổ cũCó người vẫn chưa quênMùa hè năm ấy trở lạiBức ảnh cuối cùng của 12A5Mùa hạ cuối cùn…

TẠM BIỆT TÌNH YÊU CỦA TÔI! | Goodbye My Love!

TẠM BIỆT TÌNH YÊU CỦA TÔI! | Goodbye My Love!

164 4 4

Em mang đến cho tôi,Những tháng ngày thật đẹp:Một tình yêu trong sáng,Một hạnh phúc mơ màng.Rồi khi em ra đi,Tình yêu còn lại gì,Ngoài hụt hẫng trong tôi,Cùng niềm nhớ không thôi?Bên tháng ngày thật đẹp,Tình yêu còn lại gì?Vì em đã ra đi,Tình tôi cũng ra đi.Bên tháng ngày thật đẹp,Tâm hồn tôi khép népMột nỗi buồn thật đẹp:Kẹp tiếng cười dần trôi. Kẹp tiếng cười dần trôi,Tuy chưa bao giờ nóiThôi xa cách mất rồi,Một tình yêu của tôi.Một tình yêu của tôi,Một tình yêu đã mất!Biết khi nào đem cất,Vào vực thẳm ngây thơ?Một tình yêu ước mơ,Một tình yêu đã lỡ!Dấu chân mờ trên phố,Lòng chợt hỏi ngây ngô.Tháng năm dài sóng xô,Lòng còn không bão tố?Một đời tôi mãi cốChờ khép lại bờ môi:Lời giã biệt tình tôi,Lời giã biệt tình tôi. "Hãy nhớ mãi một tình yêu như thế!"…

Nắng Về Trong Gió

Nắng Về Trong Gió

10 1 1

Một buổi tối liên hoan sau chuỗi ngày thi cử dài đằng đẵng, khi nồi lẩu vừa dọn xuống và tiếng hát còn vương vất trong không gian, những người bạn năm xưa lại túm lại cùng quay về trò chơi quen thuộc: Thật hay thách. Một câu hỏi dành cho Sơn và câu trả lời đầy ẩn ý của cậu đã vô tình kéo Nhi trở về những năm tháng cũ - nơi những ánh nhìn lặng lẽ, những rung động chưa từng gọi tên bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Từ ký ức của Nhi, câu chuyện mở ra hành trình trưởng thành của một nhóm bạn gắn bó từ thuở thơ ấu: Nhi (Bún) - Liên - Khuê (Cá) - Minh - Nam và sau nữa là còn cả Sơn - cậu bạn từ thành phố chuyển về. Tuy là mảnh ghép đến muộn nhất của nhóm nhưng Sơn lại dần trở thành một phần rất tự nhiên trong những tháng ngày học tập, những buổi rong chơi và cả mùa thi qua trọng của tuổi niên thiếu. Tình bạn cứ thể mà lớn lên cùng năm tháng, giản dị nhưng bền chặt. Để rồi từ chính những cảm xúc tưởng chình đơn giản ấy hóa thân thành những rung động đầu đời, âm thầm kết trái mà chẳng ai kịp nhận ra. Và cũng chính vì sự khẽ khàng ấy đã khiến xúc cảm bỗng chốc lạc nhịp. Khi người này đủ can đảm hiểu ra thì người kia đã kịp bước qua, để lại phía sau một khoảng cách rất nhỏ nhưng chẳng thể với tới. Những niềm yêu từng rất lớn của tuổi thiếu niên bỗng trở thành ký ức dịu dàng, giống như nắng về trong gió - trong sáng, nhẹ nhàng, làm lòng người ấm áp nhưng lại thoáng qua, không thể giữ chặt. Nó vừa là sự khởi đầu, vừa mang theo dư vị tiếc nuối của những điều chưa kịp nói ra, chưa…

Mùa Hè Đọng Trong Hồi Ức.

Mùa Hè Đọng Trong Hồi Ức.

2 0 3

Nhật Nam dạo này anh thế nào.…

Bỏ lỡ - Tiếc nuối

Bỏ lỡ - Tiếc nuối

1 0 1

Đã gần 4 tháng chúng tôi không còn liên lạc. Thứ còn lại duy nhất là kỷ niệm và sự tiếc nuối...…

điều tiếc nuối của tuổi học trò

điều tiếc nuối của tuổi học trò

28 1 14

Tuổi học trò là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Nhưng cũng chính nơi đó, có những tình cảm chưa kịp nói ra, những lời hứa chưa kịp thực hiện, và những con người... đã lạc mất nhau mãi mãi. "Điều Tiếc Nuối Của Tuổi Học Trò" là câu chuyện về thanh xuân, về rung động đầu đời, và về những điều chỉ khi đã đi qua ta mới nhận ra mình đã đánh mất.…

PHU XƯỚNG PHỤ TÙY ( Cổ trang, sủng, HE)

PHU XƯỚNG PHỤ TÙY ( Cổ trang, sủng, HE)

518 5 2

Giới thiệu ngắn gọn:Tam Vương gia phong lưu phóng đãng thú tiểu Vương Phi thông tuệ hiền lương, lão thiên gia đã định trước, đôi tân nhân này là kẻ cười người khóc.Phu quân tam thê tứ thiếp, lấy việc trêu đùa khuê nữ làm niềm vui.Nương tử đoan trang hiền thục, coi việc nạp thiếp là bổn phận nên làm.Phu quân sủng thiếp diệt thê, thiên vị, hành hạNương tử cam chịu cúi đầu, uất ức bi thươngQuẻ gieo trước đại hôn hai ngày, do đích thân trụ trì phương trượng Trấn Quốc Tự, Phương Kính đại sư coi săm.Tam Vương phi thật quá đáng thương mà!…

Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều

Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều

3,603 72 7

Cuốn sách này đơn giản chỉ là những câu chuyện giản đơn."Hai kẻ lạ cô đơnNhốt tâm hồn mình lạiNgỡ chẳng còn tồn tạiTri kỉ ở trên đời.Bỗng một hôm đẹp trờiMuốn được nghe, chia sẻNgồi bên nhau khe khẽ,Họ trải lòng mình ra...Như một cơn gió nhẹ thổi trong buổi trưa hè. Sự dịu dàng và sâu sắc của Minh Mẫn hòa quyện với chất văn lãng đãng trữ tình của Du Phong tạo nên một cơn say trong lòng bạn đọc. Hai con người tưởng chừng như xa lạ ấy lại bí mật chuẩn bị một màn bắt tay để mang đến cho bạn những khoảnh khắc và trải nghiệm đầy xúc cảm hứa hẹn nhiều bất ngờ.Một ngày nữa lại trôi. Nên em đừng buồn nữa. Chuyện hôm qua đã là chuyện hôm kia mất rồi.Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều, quá khứ đi rồi đừng nên ngoảnh lại, hãy nhìn về phía trước, hướng về những điều tươi đẹp trong tương lai. Nghĩ về quá khứ mà bản thân cảm thấy nhẹ nhàng không hề vấn vương hối hận, vậy là đủ rồi.…

may be in another life

may be in another life

18 0 4

chỉ toàn tâm tư của một người không giỏi viết…

[Tạm biệt thanh xuân] Thanh xuân không trở lại

[Tạm biệt thanh xuân] Thanh xuân không trở lại

90 8 3

"Chúng ta thường dành 5 năm Tiểu Học để chờ mong cấp 2, dành 4 năm cấp 2 để mong chờ khoảng thời gian cấp 3 và lại dành 3 năm cấp 3 để níu kéo thời gian trôi chậm lại....""Tháng 5 có thể trở lạiMùa hạ có thể trở lạiNhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại tuổi 15 cuồng nhiệt ấy nữa...."***[...] Tôi thuộc trong số ít người dành cả 4 năm cấp 2 để níu kéo thời gian chậm lại và dành 3 năm cấp 3 để tiếc nuối khoảng thời gian cấp 2.4 năm tuy không nhiều cũng không ít nhưng đủ để làm tôi lưu luyến, đủ để làm tôi tiếc nuối và đủ để không bao giờ quên....…

Love is choices

Love is choices

412 8 14

Love: Tình yêuIs: chỉ có 1 nhưngChoices: có nhiều lựa chọn rằng ai sẽ là người yêu...Những chuyện tình tuổi học trò.Những ngây dại bồng bột.Những kỉ niệm khó quên.Tất cả,gói gọn trong một câu truyện----------------------------------------------------------------...-Quỳnh....không như Quỳnh nghĩ đâu, hãy nghe Huy giải thích đã! - tôi hốt hoảng, đầu óc rối bời, không biết phải giải thích thế nào cho thỏa đáng.-Không.. không sao đâu. Quỳnh hiểu mà, Quỳnh đâu có ngốc vậy. Mà nếu thế thì... - nhỏ khẽ nấc lên khiến tim tôi xót xa - ...chắc bọn mình nên chia tay thôi. Bây giờ người cần Huy nhất, không còn là Quỳnh nữa.Tôi không ngờ nhỏ lại nói ra những lời ấy. Hóa ra Quỳnh không còn là thiên thần bé bỏng như trước kia nữa mà đã trưởng thành hơn nhiều. Những giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn trên bờ má nhưng tôi không sao kìm lại được...…