Bản Sau Tàn Nhẵn
phía bên kia chiết gươn là một bản sao phản chiếu lại sâu thẩm con người bạn…
phía bên kia chiết gươn là một bản sao phản chiếu lại sâu thẩm con người bạn…
em ghét bị kiểm soát, anh hiểu ý em chứ?…
thieu nang ngu khong the ta.text fic ›› lowercasenam x nữ › hài hước › lãng mạn › học đườngbìa edit bởi thanh…
Đây là đứa con tinh thần thứ hai của tớ về cặp đôi Sasusaku. Mong mọi người đón nhận.....................................................*" Nếu tình yêu là giọt mưa, anh sẽ gửi em những cơn mưa ràoNếu tình yêu là cánh hoa, anh sẽ gửi em những đóa hoa.Nếu tình yêu là nước, anh sẽ gửi em biển cả.Nếu tình yêu là người, anh sẽ gửi anh cho em".Phải, tình yêu luôn thế. Dù là người tôi nguyện hi sinh mọi thứ tôi có và hiến dâng bản thân. ..............................................Thể loại: Tản văn, tình cảm, nhẹ nhàng.Nhân vật: Thuộc sở hữu của thánh KishiNhắc nhở: Ai không chịu được ngược thì khoan hả đọc nhá. Trong truyện sẽ có vài chương khiến bạn đua tim đó, căn nhắc trước khi đọc nhen. Yêu các bạn🙆♀️ #RebeccaD.Filner…
Long mã VIP2015.11.16 kết thúcTổng nhân khí:30071Giới thiệu vắn tắt:Tương lai phỏng sinh cơ khí nhân cảnh sát xuyên việt đến hiện đại, thất thủ đả thương người sau vào ngục giam.Đây là giảng thuật nhân vật chính là như thế nào tại trong ngục giam thành lập một chính nghĩa đế quốc,Đồng thời khai hậu cung cố sự.[3p thanh thủy ]…
Mấy bồ ơi, truyện mới cụa tui. ủng hộ tui đi<3…
Góc nhìn của Thẩm Văn Lang "Mỗi một lần gọi tên em, là mỗi một lần anh nói yêu em"…
Khi cảm xúc tìm đến ... thứ gì đến rồi sẽ đến ... Chuyện kể về những cảm xúc lộn xộn bất định của những con người muốn kiếm tìm 1 hạnh phúc ...…
Hong có mô tả đâu nhen…
Tình yêu nhiều khi đến mà không hề báo trước, ập đến một cách mãnh liệt, cảm giác muốn chiếm đoạt, cướp đi trái tim của đối phương. Câu chuyện xung quanh hai nhân vật chính là nam nhân Thát Tử Khương và mĩ nữ Triệu Mộng Nhật, tình cảm của họ bắt đầu nảy nở như thế nào, bạn đón theo dõi nhé!!…
Có những khoảnh khắc, bản năng đi trước lý trí rất xa. Nó gọi tên một người không bằng âm thanh, mà bằng cảm giác - một nhịp tim lệch, một cái ngoái đầu vô thức, một khoảng trống bỗng nhiên có hình dạng. Ta tin vào cảm giác đó, tin như tin vào hơi thở của chính mình, cho đến khi nhận ra: bản năng đã gọi nhầm tên.Người ấy không phải người ta cần, chỉ là người ta tưởng cần. Như bóng đổ trên mặt nước, rung rinh đủ đẹp để khiến ta cúi xuống, rồi vỡ tan khi chạm tay vào. Ta trách mình đã yếu lòng, nhưng thật ra chỉ là ta đã sống quá thật với cảm xúc - thứ không biết phân biệt đúng sai, chỉ biết phản ứng trước nỗi cô đơn quen thuộc.Có lúc ta tự hỏi: nếu ngay từ đầu mình tỉnh táo hơn, liệu có tránh được những đêm dài tự vấn? Nhưng bản năng vốn không sinh ra để tỉnh táo. Nó sinh ra để bảo vệ ta khỏi trống rỗng, dù đôi khi chọn nhầm cách. Nên ta bước qua, mang theo một vết xước nhỏ trong lòng, không đủ sâu để chảy máu, nhưng đủ để nhớ.Rồi đến một ngày, ta học cách chậm lại. Học cách nghe bản năng, nhưng không giao cả cuộc đời cho nó. Ta hiểu rằng, nhận sai tên một người không phải là thất bại - đó là dấu hiệu cho thấy ta vẫn còn biết rung động. Và chỉ cần thế thôi, cũng đủ để tiếp tục tin rằng: khi đúng người xuất hiện, bản năng sẽ gọi tên họ bằng một sự yên tĩnh rất khác.…
Có những người đến lớp mỗi ngày, ngồi đúng chỗ, ghi đúng bài, cười đúng lúc - như thể họ ổn.Có những đứa trẻ lặng lẽ, không bị ghét, cũng chẳng được nhớ.Chúng không nói nhiều. Không mơ lớn. Không đòi hỏi gì.Nhưng ở đâu đó trong ánh nhìn thấp xuống, trong vai áo cong lên vì gồng quá lâu, trong tiếng thở không ra hơi lúc tan học - là một nỗi khát sống thật mà chẳng ai dám gọi tên.Đây không phải câu chuyện của những người nổi bật.Cũng không phải hành trình thay đổi thế giới.Đây chỉ là câu chuyện của một cô gái -...và cơn gió đầu tiên không gõ cửa.…