Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
Chân trần đạp lên mặt đất lạnh, sương khói mờ mịt phủ lối.Rời xa chốn hồng trần, chỉ còn đôi ta trong khoảng lặng vô biên.Mắt khẽ nhắm, tay đan siết chặt, cùng nhau cất bước vào miền vĩnh hằng.Mọi sự dang dở... đều buông lại phía sau lưng.…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…
Cơ thể dần tê dại, từng sợi thần kinh như bị rút cạn sinh lực. Lý trí không còn là điểm tựa, mà chỉ như tấm gương nứt vỡ, từng mảnh nhỏ rơi xuống khoảng trống lạnh lẽo. Trong sự rệu rã ấy, một phần linh hồn khẩn cầu được buông bỏ, chỉ muốn rời xa cõi nhân gian nặng nề.Thế nhưng, vẫn có một vòng tay tuyệt vọng níu giữ, như kẻ mù quờ quạng trong đêm tối, không cho phép hình hài ấy biến mất. Một bên khát khao yên nghỉ, một bên cuồng si cầu xin sự tồn tại; hai sức lực trái ngược xoắn xiết vào nhau, tạo thành sợi dây trói buộc giữa sống và chết.Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng mưa xối xả đập xuống mái hiên, hòa với gió rít dữ dội, như cả thế giới đồng lòng cất lên một khúc tiễn đưa, hắt hủi kẻ đã không còn thiết tha sống.…
Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…
Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
Truyện edit với mục đích phi thương mại chưa có sự cho phép của tác giả, sẽ gỡ khi tác giả và các bên có liên quan yêu cầu. Chỉ đăng trên Wattpad Gấu nhỏ yên tĩnh (LilSereneBear).Tình trạng edit: Đã xuất kích xong.---Tác giả: Biệt Khôi Tại Tả LiễuTổng chương: 88 VĂN ÁNNếu hỏi Kiyotani Jun, người vừa lên chức Thanh tra của Sở Cảnh sát Đô thị ở tuổi 27, cảm thấy thế nào khi đột nhiên sở hữu một hệ thống?Kiyotani Jun xoa cằm: Hơi phiền phức đấy!Hệ thống: Cô câm mồm đi! Tôi còn chưa thèm chê cô đâu! Cô nhìn ký chủ nhà người ta mà xem! Nào là ngôi sao mới của giới cảnh sát! Nào là thiên tài kiệt xuất! Nào là ánh trăng sáng của Sở Cảnh sát Đô thị! Còn cô thì sao!!Hệ thống gào thét như rồng lửa: "Chó dữ" của Sở Cảnh sát Đô thị!! Mặt mũi của tôi bị cô quăng sạch sành sanh rồi!!Kiyotani Jun ngáp một cái: Đến giờ tan ca rồi.-- -- --Kiyotani Jun: Này, cậu nói xem làm sao để biết mình có thích một người hay không?Bạn thân: Nếu cậu chỉ có thể đi ăn cơm cùng một người duy nhất, cậu sẽ chọn ai?Trong đầu Kiyotani Jun lập tức hiện lên hình ảnh một anh chàng tóc vàng da đen nào đó, cô khẽ liếm môi.Bạn thân im lặng một lát: Cậu đang nghĩ chuyện đi ăn cơm, hay là đang muốn "ăn" người ta luôn thế?Kiyotani Jun: Tớ không có! Đừng có nói bừa!🌸🌸🌸🌸🌸🌸Tag: Cường cường, Nữ cường, Ngọt văn, Conan, Nhẹ nhàng.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Kiyotani Jun, Furuya Rei. Vai phụ: Amuro Tooru, Conan, Ran Mori.Một câu tóm tắt: Furuya Rei: Còn chạy nữa là tôi thả chó đấy!…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
Mắt khép lại, tay đan chặt lấy nhau như sợ lạc mất.Trong khoảnh khắc ấy, chẳng còn định kiến, chẳng còn ánh nhìn lạnh lẽo hay lời thì thầm cay nghiệt ngoài kia.Chỉ còn lại hơi thở hòa quyện, nhịp tim giao thoa trong lồng ngực.Mặc kệ thế giới, mặc kệ bão tố đang rình rập sau cánh cửa khép hờ, đôi ta vẫn ở đây - nguyên vẹn trong tình yêu nhỏ bé mà kiên định này.Tựa như giữa đêm dài mịt mù, chỉ cần bàn tay kia không buông, thì bình minh sớm muộn gì cũng sẽ đến.…
Cơn gió cuối xuân khẽ lướt qua hiên nhà, nhẹ đến mức tưởng chỉ là ảo ảnh - nhưng rồi cuốn đi một người, lặng lẽ như thể chưa từng tồn tại.Kẻ ở lại thì bạc trắng mái đầu trong một đêm, sống quẩn quanh trong mê mộng nửa tỉnh nửa mơ, khờ dại chờ một lời gọi đã vĩnh viễn chẳng bao giờ vang lên nữa.…
Giữa màn đêm, tiếng pháo nổ vang lên như xé toạc thinh không - dữ dội, rạch một đường ngang qua bầu trời đang tĩnh lặng. Rồi sau đó, từng chùm sáng rực rỡ bung nở như những đoá hoa ngập ánh sao, tỏa rơi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đẹp đến nghẹn lòng.Dưới ánh pháo hoa, mọi thứ như chậm lại. Cả bầu trời, cả thế giới, và cả những nỗi buồn chưa kịp gọi tên.…
Nyotaimory là là nghệ thuật trưng bày sushi trên cơ thể khoả thân, là một phần của nền ẩm thực cầu kỳ của Nhật bản. Nantaimori cũng là nó nhưng là trình bày trên cơ thể đàn ông.còn Aou Kiatniran thì được gã bạn thân, PP Naravit, tặng cho món quà sinh nhật khó mà quên được.…
"Sao cậu không thử tặng đồ đôi cho cậu ấy đi Kyoichiro?". Kai châm chọc hỏi anh"Chiếc nhẫn của nhà Yozakura vẫn chưa đủ nữa hay sao?". Người đàn ông đối diện Kai khẽ nghiêng đầu và không khỏi cảm thấy bối rối.Kai chỉ khẽ mỉm cười, nhàn nhạt đưa cốc trà lên uống rồi lấy tay nhai mấy miếng bánh gạo, tỏ vẻ thần bí:"Rồi cậu sẽ hiểu thôi"…
Có những mùa xuân khẽ lướt qua đời người...Để lại trong tim một cái tên, một ánh nhìn, một mùi hương - mà suốt cả quãng đời về sau, ta vẫn không thể quên.…
Giữa dòng ký ức nhạt nhoà, một người một yêu lặng lẽ nhìn nhau - như thể thế giới đang dừng lại trong một khoảnh khắc cuối cùng.Kẻ khóc, người cười."Douman..."Chàng trai loài người cất tiếng, ánh mắt không rời khỏi người mình yêu - sâu thẳm nơi đáy mắt là nỗi dằn vặt, lưu luyến, chẳng muốn rời xa."Đừng buồn... hãy quên em đi."Lời thì thầm nhẹ như gió thoảng, nhưng lại nặng trĩu như một lưỡi dao cắt ngang trái tim.Và rồi, giữa dòng ký ức đang tan dần như khói sương, chỉ còn lại một kẻ si tình với trái tim vỡ vụn cùng hai hàng lệ lăn dài trên gò má đứng giữa khoảng không vắng lặng, ôm lấy một lời tạm biệt chưa từng sẵn sàng.…
haikyuu x reader nữ bản fairy tale nhưng bạn không nhất thiết phải là công chúa, mà chàng trai bạn yêu cũng chưa chắc đã là hoàng tử. " - 𝐨𝐮𝐫 𝐥𝐨𝐯𝐞 𝐬𝐭𝐨𝐫𝐲 𝐢𝐬 𝐣𝐮𝐬𝐭 𝐥𝐢𝐤𝐞 𝐚 𝐟𝐚𝐢𝐫𝐲 𝐭𝐚𝐥𝐞. - 𝐰𝐡𝐲? 𝐛𝐞𝐜𝐚𝐮𝐬𝐞 𝐢𝐭'𝐬 𝐮𝐧𝐫𝐞𝐚𝐥? - 𝐧𝐨, 𝐛𝐞𝐜𝐚𝐮𝐬𝐞 𝐢𝐭'𝐬 𝐦𝐚𝐠𝐢𝐜𝐚𝐥𝐥𝐲, 𝐚𝐧𝐝 𝐮𝐧𝐛𝐞𝐥𝐢𝐞𝐯𝐚𝐛𝐥𝐲 𝐛𝐞𝐚𝐮𝐭𝐢𝐟𝐮𝐥. "tình ta đẹp tựa thần tiên cổ tích. CẤM REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ!!!DO NOT REPOST WITHOUT AUTHOR'S CONSENT!!!!…