5,600 Truyện
[BL] Em ấy sinh ra là dành cho tôi!

[BL] Em ấy sinh ra là dành cho tôi!

2 0 9

Thể loại: Đam mỹ, Thanh Xuân Vườn Trường, Ngược, HETác giả: Socs....Ngay từ nhỏ Minh Đạt đã là một đứa trẻ lạnh lùng và thờ ơ với tất cả mọi thứ xung quanh hắn, cha mẹ hắn cũng đã quen với chuyện này...nhưng tính cách của hắn đã thay đổi kể từ ngày một gia đình gồm ba người xuất hiện và sống ở kế bên nhà của hắn. Gia đình ấy có cho mình một cậu con trai tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất thông minh và cũng rất lễ phép với tất cả mọi người cậu tên là Duy Anh, vì sự lễ phép ấy mà khiến ai cũng yêu quý cậu. Hai nhà Minh Đạt và Duy Anh sát bên nhau nên cũng rất dễ bắt chuyện, trải qua một thời gian bố mẹ hai nhà đã rất thân thiết. Song Minh Đạt vẫn cứ tỏ ra cái nét khó gần ấy nhưng Duy Anh lại không nghĩ nhiều, ngày nào cũng bò sang nhà hắn...thành ra Minh Đạt đã quen thuộc hình dáng cậu, hắn cũng cởi mở với cậu hơn. Theo thời gian họ đã trở nên thân thiết như hình với bóng, cùng nhau đi học và cùng nhau vui chơi...Thời gian cứ tiếp diễn như thế cho đến khi Minh Đạt học đến lớp 10 và Duy Anh học lớp 6, một số biến cố đã xảy ra với nhà Duy Anh nên cậu đành phải chuyển nhà đi đến nơi khác sinh sống...do thời gian gấp rút nên cậu chia kịp tạm biệt Minh Đạt (người anh mà cậu thân thiết nhất). Đã bốn năm trôi qua, bây giờ Duy Anh cũng đã học lớp 10...tuy được học trường mới, gặp bạn mới và thầy cô mới nhưng hình bóng của Minh Đạt trong đầu cậu vẫn chưa hề phai mà còn sâu đậm hơn trước...…

NẮNG RƠI TRƯỚC CỬA

NẮNG RƠI TRƯỚC CỬA

5 1 2

Từ thuở còn học tiểu học, nữ chính và nam chính đã từng có một mối duyên nhỏ bé mà cả hai đều không hay biết.Mẹ của nam chính là cô giáo chủ nhiệm năm lớp 1 của nữ chính, vì thế hai đứa trẻ sớm quen nhau, cùng đi học, cùng chơi đùa như những người bạn tuổi thơ. Nhưng quãng thời gian ấy quá ngắn ngủi - nam chính chuyển nhà, và ký ức về nhau dần phai nhạt.Nhiều năm sau, khi nữ chính bước vào cấp ba, em nghe nói con trai của cô giáo cũ cũng đang học tại ngôi trường này.Cuộc gặp gỡ định mệnh xảy ra...Chỉ một ánh nhìn, nữ chính đã bị vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh của nam chính thu hút. Trớ trêu thay, anh lại hoàn toàn không nhớ ra em.Ở năm lớp 10, thứ cảm xúc dành cho nam chính chỉ là rung động mơ hồ. Nhưng sang năm lớp 11, khi mọi cảm xúc cũ dần phai nhạt, em mới nhận ra người mình thật sự yêu chính là anh - người bạn tuổi thơ đã quên em.Và từ đó, cuộc hành trình theo đuổi tình yêu bắt đầu.Nhưng mọi thứ không hề dễ dàng. Nam chính liên tục né tránh, cố tình tỏ ra xa lạ, thậm chí còn block mọi liên lạc của em. Trước sự lạnh lùng ấy, nữ chính không hề bỏ cuộc. Giữa tình yêu đơn phương, ký ức tuổi thơ bị lãng quên và sự né tránh đầy bí ẩn của nam chính, liệu nữ chính có thể phá vỡ lớp băng trong tim anh để giành lại mối duyên đã lỡ?…

Vì Em Biết Đó Là Anh

Vì Em Biết Đó Là Anh

83 9 11

Em là nắng nhuộm vàng đôi mắt biếcAnh là mây theo đuổi đến tận cùng.Yêu em đến mức chẳng còn biết tiếcCả cuộc đời, cả một kiếp thăng trầm. -Bởi vì biết đó là anh, nên em nguyện đem toàn bộ lý trí đốt thành tro bụi, chỉ để sưởi ấm cho một ánh mắt phản chiếu duy nhất bóng hình em.-Đừng hỏi lí do vì sao anh thương em bởi vì chính anh cũng không biết, chỉ là tất cả những gì em có là tất cả những gì anh cần..Hoài Thư trượt chân ngã, đầu gối rát buốt còn chưa kịp phản ứng thì Khánh Dương đã đứng bật dậy. Cậu cau mày, giọng lớn hơn thường ngày, vừa hỏi vừa quay người chạy thẳng ra cổng mua thuốc, để lại phía sau cảm giác bối rối chưa kịp lắng. Quay trở về liền quỳ xuống băng bó cho cô, miệng vừa thổi vừa nói:_ Xin lỗi, nãy hoảng quá, tao hơi lớn tiếng. Làm mày sợ rồi!_ Ừm, tao sợ mày cứ tốt như thế này thì tao sẽ thích mày mất..Ảnh bìa: Pinterest.Tác giả: Hansrie.Lưu ý: Truyện mang tính hư cấu và chỉ nhằm mục đích giải trí, không có ý làm xấu hay bôi nhọ bất cứ cá nhân, tập thể nào. Mọi ý kiến đóng góp về lỗi sai hoặc cách trình bày sẽ được tác giả ghi nhận và chỉnh sửa kịp thời. Cảm ơn rất nhiều!!!…

Phía Sau Một Ánh Nhìn

Phía Sau Một Ánh Nhìn

17 2 2

Tác giả: Hạ Vỹ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Thầm mến, Ngọt sủng, Chữa lành.VĂN ÁN:Tô Ngọc Mai là một cô nàng có vẻ ngoài dễ mến cùng tính cách hoạt bát, được mệnh danh là "chúa tể ngoại giao" của lớp. Chỉ qua vài câu trò chuyện, cô đã dễ dàng khiến người đối diện yêu mến ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ngọc Mai mang đến cho mọi người nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ chói chang, đi cùng tính cách tinh nghịch của một cô nàng Lớp phó kỷ luật đầy trách nhiệm.Ngược lại, Cao Hoàng Thuận chỉ là một mảnh ghép bình lặng ở bàn cuối. Anh không nổi trội, không ồn ào, chỉ âm thầm dõi theo bóng lưng của cô bạn cùng bàn từ ngày đầu vào lớp. Anh có thể vì một câu khen vu vơ của cô mà thức trắng đêm đến thâm quầng mắt, cũng có thể vì một cái chạm tay vô tình mà bối rối đến lạc cả nhịp tim.Thế nhưng, giữa một Ngọc Mai luôn hướng về đám đông rực rỡ, Thuận đôi khi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Đã có lúc, đứng sau những tiếng cười nói líu lo của cô, anh chỉ muốn thầm hỏi một câu:"Ngọc Mai, cậu để ý đến mọi người như thế, sao không thử quay lại để ý tớ thử xem?"Câu chuyện thanh xuân về một người mải miết chạy theo thế giới, và một người mải miết chạy theo người ấy. Liệu "chúa tể ngoại giao" có nhận ra, có một chàng trai vốn rất kiệm lời, lại vì cô mà viết nên cả một bầu trời tâm tư?…

BẠN HỌC SỐ 7

BẠN HỌC SỐ 7

3 0 1

Trại hè ngày hôm đó, giáo viên phát cho mỗi người một tấm phiếu, yêu cầu hai người một đội. Tất Hạ lấy được tấm phiếu số 7, lần đầu tiên cùng Trần Tây Phồn gặp mặt.Cậu ấy đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, giọng nói nhẹ nhàng, cong môi cười nhẹ: "Tìm thấy cậu rồi, bạn học số 7, có thể chung đội với cậu không?Khi đó, cậu ấy là đứa con kiêu ngạo của trời, có thể nhìn mà không thể chạm tới, mà Tất Hạ chỉ là một trong vô số nữ sinh thích cậu ấy, là một người không ai chú ý đến. Việc yêu thầm này đã định sẵn sẽ chẳng đi đến đâu.Nhiều năm về sau, Tất Hạ gặp lại Trần Tây Phồn, ngày hôm đó mưa tuôn xối xả, cô ấy bị mắc kệt ở một thành phố xa lạ.Người đàn ông mím mím môi, ngữ khí chắc chắn nói: "Yên tâm, nhất định đưa cậu về nhà an toàn".Sau đó lại cùng nhau tham gia họp lớp, có người đùa giỡn nhất định bắt Trần Tây Phồn kể về lịch sử tình trường, Trần Tây Phồn không có cách nào nói: "Chưa yêu bao giờ nhưng thật sự có thích một người".Mọi người kinh ngạc hỏi người cậu ấy thích là ai, Trần Tây Phồng nhìn về phía Tất Hạ, ánh mắt giao nhau, khóe mắt cô ấy dần đỏ lên, tim chậm một nhịp.Trần Tử Phồn môi mang ý cười, từ từ nói: "Bạn học số 7 của lớp chúng ta".Không ai biết được, buổi tối ngày hôm đó ở hành lang, Tất Hạ bị cậu ấy vây vào tường, tránh cũng không thể tránh khỏi, hơi nóng của Trần Tử Phồn phả vào, gần như khẩn cầu: "Thích tôi lại nhé bạn học số 7".TÁC GIẢ: 楠知北Tên gốc: 七号同学…

Bí Mật Đơn Phương Học Sinh Chuyên

Bí Mật Đơn Phương Học Sinh Chuyên

21 0 2

[Trích]Vừa kết thúc buổi hòa nhạc tại Trường trung học Phổ Thông Trấn Biên, Quang Anh đã kéo tôi ra phía sau hậu trường, chầm chậm ghé sát tai tôi:"Hôm nay cậu đẹp lắm, rất muốn ngày nào người đẹp này cũng là của tao đấy.""Thế ngày thường không đẹp à?" Tôi nhón chân, vòng tay qua cổ cậu ấy, nói khẽ: "Kéo tao vô đây là muốn nói chuyện gì, đừng vòng vo.""Đang tạo bầu không khí, đừng dập tắt nó, nó buồn lắm đấy." Quang Anh ghé sát, hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến cơ thể tôi khẽ run lên. Không phải vì sợ, mà vì một cảm giác rất lạ, như có một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Nhịp tim tôi chợt rối loạn, từng nhịp đập trở nên rõ ràng hơn trong lồng ngực."Bầu không khí cũng biết buồn à, hay mày buồn, nhân hóa hơn kém đấy." Tôi mỉa mai."Nếu không muốn vòng thì... Có muốn thử nâng hạng mức tình bạn thành người yêu với tao không?"--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------📎 Ngày phát hành: 04/02/2026📎 Ngày kết thúc: vẫn đang trong quá trình đăng tải.…

Đệ Đệ Dằm Khăm Của Tôi

Đệ Đệ Dằm Khăm Của Tôi

268 5 1

Tác giả: Tra Nhục LíNguồn: Reine Dunkeln Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Nhẹ nhàng , Hắc ám , L luân , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Tỷ đệVăn án:Đào Hâm Quả lớn lên xinh xắn, làn da trắng nõn cùng ngũ quan xuất chúng, thích đá bóng chứ không đá đểu, thích mặc đồ oversize thoải mái chứ không mặc váy, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng.Đào Hâm Quả có em trai nhỏ hơn mình bốn tuổi, tên là Đào Hâm Kỳ.Đào Hâm Kỳ nhỏ hơn Đào Hâm Quả bốn tuổi, trầm tính lạnh nhạt khác hẳn với tính cách hướng ngoại yêu vận động của Đào Hâm Quả. Bố Đào cười lớn, Hâm Quả nhỏ hưởng gen di truyền vận động thiên phú, Hâm Kỳ hưởng gen thông minh hiếu học, quả là mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.Nhưng thiên tài, thường thường cùng kẻ điên chỉ có một đường ranh giới. Đào Hâm Kỳ nhìn qua trầm mặc lạnh nhạt có tính sở hữu điên cuồng, có trời mới biết hắn muốn giấu riêng Đào Hâm Quả vào trong ngực mình thế nào.--------"Đệ Đệ biến thái từng bước ăn sạch chị gái nhỏ ngốc nghếch."…

Lệch Nhịp

Lệch Nhịp

16 3 1

Mùa thu năm lớp 9, giữa những ngày tháng áp lực của kỳ thi chuyển cấp và guồng quay ôn luyện Học sinh giỏi môn Ngữ Văn, có một tình cảm ngây ngô đã âm thầm nảy nở. Cậu thiếu niên gom hết dũng khí để bày tỏ lòng mình, nhưng câu trả lời nhận lại chỉ là cái lắc đầu từ chối. Cô lựa chọn gác lại những rung động để toàn tâm toàn ý cho tương lai, cho bài thi trước mắt. Vì lời từ chối ấy, cậu chọn cách rời khỏi đội tuyển. Họ lạc mất nhau lần thứ nhất._________Một năm sau, duyên số khéo bày đặt cho họ gặp lại nhau trong một lớp học thêm cấp ba. Cậu thiếu niên ngày nào giờ đã trưởng thành hơn, vẫn mang nguyên vẹn sự tinh tế, tử tế và dịu dàng. Chính sự chân thành không ồn ào ấy đã khiến trái tim cô lệch nhịp.___________Thế nhưng, tình yêu vốn dĩ không chỉ cần đúng người, mà còn cần đúng thời điểm.___________Giữa họ luôn tồn tại một khoảng chênh vênh vô hình. Khi người này sẵn sàng bước tới, người kia lại ngập ngừng lùi bước. Giống như một bản nhạc bị lỗi một nốt thanh, như hai đường thẳng cứ nghĩ sẽ giao nhau nhưng hóa ra lại song song đi về hai phía mặt trời. Họ đứng rất gần, nhìn thấy rõ hình bóng của nhau, nhưng mãi mãi không thể bước vào cuộc đời của đối phương dù chỉ một lần."Lệch Nhịp" - Câu chuyện về những nuối tiếc thanh xuân, về những cái ngoảnh đầu muộn màng-----------Tưởng rằng sẽ là một bản nhạc nhưng có lẽ... hai ta sai thời điểm rồi…

Quân Lâm Thiên Hạ - Tuyết Mị Duy Ảnh (Hiện đại, thanh xuân vườn trường)

Quân Lâm Thiên Hạ - Tuyết Mị Duy Ảnh (Hiện đại, thanh xuân vườn trường)

3,213 218 9

Truyện ngắn - Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, đại thần bá đạo.Tình trạng: Đã hoàn (Chị up từ từ.)…

[Đặt Gạch] THỬ TỪ CHỐI TÔI LẦN NỮA xEM

[Đặt Gạch] THỬ TỪ CHỐI TÔI LẦN NỮA xEM

857 64 3

🌺Hán việt: Tái Cảm Cự Tuyệt Ngã Thí Thí🌺Tác giả: Hứa Quân Tam Sinh🌺Nguồn raw: Tấn Giang 🌺Số chương: 82 chương (66C + 16NT) 🌺Thể loại: Thanh xuân vườn trường, hiện đại, nam truy nữ, ngọt sủng, 3s, HE... (Vườn trường hằng ngày, ngọt văn) 🐷 Văn án 1:Đã đồng ý tới xem anh thi đấu, đến khi anh vào sân thì không thấy Hạ Nam đâu. Diệp Sở thi đấu xong mới nghe được các bạn học bàn tán, Hạ Nam được người khác tỏ tình. Đôi mắt anh trầm xuống, vừa lúc gặp Hạ Nam đang chuẩn bị quay về phòng học. Diệp Sở thô lỗ kéo cô vào góc tường, giơ tay nhéo cằm cô, giọng điệu nguy hiểm:"Lão tử vì cậu thi đấu giành giải nhất, cậu lại đi nghe người khác tỏ tình? Hửm?" 🐷 Văn án 2:Tiết tự học buổi tối, toàn trường cúp điện, giáo viên ở trên bục giảng cầm đèn pin chiếu khắp nơi. Diệp Sở phủ áo khoác đồng phục lên đầu hai người, vờ như họ đang ngủ. Nhưng thực chất là, dưới lớp áo đồng phục anh đang cùng Hạ Nam bí mật hôn môi. Trong bóng đêm, cánh tay anh đang ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô. Anh có thể nghe rõ ràng hơi thở gấp gáp của cô. Trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ. Hóa ra là mùi sữa, thật ngọt ngào. ~ tất cả chúng sinh đều cay đắng, chỉ có em là ngọt ngào. ~ Anh có thể cho em mọi thứ, nhưng em phải là của anh. 👉Tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn, đáng yêu × lão đại học thần* giả làm học tra*.👈* Học tra: Không học hành, học ngu. * Học thần: Không học mà vẫn giỏi.…

Bệnh Tương Tư

Bệnh Tương Tư

9 2 1

Cậu - Là ánh sáng soi lối con tim tôi, một sự tồn tại đặc biệt không thể thay thế.Và nơi con tim tôi đã rung động vì cậu, vì từng ánh mắt, vì từng cử chỉ và vì từng hành động cậu làm cho tôi...Dù biết đây là thứ tình cảm đơn phương của tôi, cậu đã yêu người khác, tôi vẫn không thể nào ngừng yêu cậu được, với tư cách là một người đứng ngoài cuộc tình ấy, chỉ mong cậu thật sự hạnh phúc, dù người đó không phải là tôi."Chỉ tiếc là...Tôi lỡ trót vô tình yêu cậu..."====Em - Mối tình đầu đơn phương khiến con tim tôi loạn nhịp, là duy nhất.Người ta vẫn thường hay nói, chuyện tình yêu không ai hiểu nổi, tôi cũng vậy. Chẳng biết từ lúc nào mà tôi đã vô thức yêu từng ánh mắt, từng nụ cười và nhớ mùi hương thoảng qua trên tóc em. Nhưng tôi lại không dám tiến tới nên chỉ đành nói là đã có người trong lòng. Tôi biết, em chỉ đơn thuần xem tôi là một người bạn, và tôi biết từng cử chỉ của em đó sẽ chẳng bao giờ dành cho tôi, nhưng cũng chỉ mong em thật hạnh phúc bên người em chọn..."Chỉ tiếc là...Tôi lỡ trót vô tình yêu em..."====Cả hai con người ấy đều ôm tình cảm trong lòng, chôn chặt nó mà không nói ra. Có hình bóng nhau trong tim, nhưng lại không biết được điều ấy...Cuộc tình này...Rốt cuộc rồi sẽ đi về đâu đây?===…

[BL] Lực Hút Trái Đất

[BL] Lực Hút Trái Đất

19 4 2

Đặng Hoàng Minh Khôi : " Em không muốn ngồi với cậu ấy . Nếu ngồi cùng cậu ấy em thà chết còn hơn "Nguyễn Trường An : " Em không muốn học cùng lớp với tên đấy . Nơi nào có hắn không có em . Nơi nào có em không có sự xuất hiện của hắn "Cô Thảo ....Đặng Hoàng Minh Khôi - Nguyễn Trường An : Hai thủ khoa trong kì thi chọn lớp 12 . Câu chuyện của họ là một huyền thoại . Người ta có câu : " Một rừng không thể có hai hổ " " Một lớp không thể có hai vị thủ khoa " . Vậy mà họ rất nhiều lần tranh giành vị trí nhất khối cùng nhau . Đó có lẽ là lí do vì sao hai người này ghét nhau đến mức cả trường đều biết . Sự ghét nhau phải lớn đến mức không muốn hít thở chung một bầu không khí với nhau . Vậy mà hai vị nhất khối đều được xếp đến 12A2 lại còn kiêm bạn cùng bàn của nhau . Cả lớp 12A2 ai cũng nơm nớp lo sợ họ sẽ đánh nhau đến mức anh chết tôi sốngVậy mà chỉ qua vài tháng mối quan hệ của họ trở nên tốt hơn bao giờ hết như hai người bạn thân . Thân hơn cả thân đến mức không cho người kia kết bạn với ai . Nhờ vậy giữa họ bỗng lan truyền tin đồn hai người yêu nhau Làm sao mà được chứ hai người ghét nhau như thế mà nhưng các cụ vẫn hay nói : " Ghét của nào trời trao của đấy " . Ai cũng bán tín bán nghi về tin đồn cho đến đúng một ngày . Chính mắt chúng tôi nhìn thấy hai vị nhất khối từng ghét nhau đến long trời lở đất vậy giờ lại đang hôn nhau trong một góc khuất của hành lang lớp học Hóa ra : " Trái dấu hút nhau " là thật à Lực hút trái đất thật siêu phàmThể loại : Thanh xuân vườn trường ; đam mỹ ; học đ…

Mình cùng làm trăng sáng

Mình cùng làm trăng sáng

0 0 2

Trong suốt mười ba năm đằng đẵng, An Hòa luôn tự mặc định mình là lớp bùn đọng lại nơi đáy sông lạnh lẽo, còn Trung Kiên là vầng trăng sáng vĩnh hằng trên cao của trời. Khoảng cách giữa họ không chỉ là vài dãy bàn học, mà là khoảng cách của sự tự ti và những bí mật chưa bao giờ dám ngỏ.Hòa từng tự nhủ với lòng mình, rằng cứ để thời gian trôi đi, mươi mười năm nữa thôi, tình cảm này rồi cũng sẽ nhạt màu. Cậu sẽ thôi không còn thích Trung Kiên nữa, sẽ quên mất mình đã từng vì một nụ cười mà khờ dại đến nhường nào. Cậu đã ước mình có thể quên.Ấy vậy mà, định mệnh lại dành cho cậu một món quà nghiệt ngã. Ở tuổi ba mươi ba, lời ước năm xưa bỗng hóa thành sự thật: An Hòa mắc chứng Alzheimer khởi phát sớm.Bộ não của cậu bắt đầu tự phân rã, xóa sạch những gì cậu hằng trân quý. Để tìm lại chính mình trước khi tất cả tan biến thành dải trắng xóa vô nghĩa, Hòa quyết định trở thành "chuột bạch" cho ECHO - một hệ thống thực tại ảo phục dựng ký ức cho những người mắc bệnh Alzheimer. Cậu đánh cược linh hồn mình với máy móc để được một lần nữa trở về năm mười bảy tuổi, gặp lại "ánh trăng" của đời mình."Não người không trung thực, và An Hòa lại càng không. Cậu giả vờ quên để được nhớ, và giả vờ nhớ để thấy mình bớt cô độc giữa nhân gian."…

Tứ Diệp Thảo & Bạc Hà Hương: Mười Năm Chờ Đợi

Tứ Diệp Thảo & Bạc Hà Hương: Mười Năm Chờ Đợi

66 5 4

Mười năm trước, trong căn phòng tối cũ kỹ, một lời hứa trẻ thơ đã được định ước qua viên kẹo socola bạc hà và sợi dây chuyền cỏ bốn lá lấp lánh.Mười năm sau, tại ban công lộng lẫy của khách sạn Ritz giữa lòng London hoa lệ, họ gặp lại nhưng không nhận ra nhau. Giờ đây, cô bé nhút nhát năm nào đã trở thành một Hiểu Thần sắc sảo, lạnh lùng, còn cậu bé năm ấy đã là một Cẩm Minh thâm trầm, khó đoán. Giữa những toan tính của giới hào môn và những bí mật chưa lời giải, liệu mùi hương bạc hà quen thuộc có thể đưa họ trở về bên nhau?Đôi lời từ tác giả:Đây là đứa con tinh thần đầu tiên mình viết, gửi gắm rất nhiều tâm tư vào từng chương bản thảo. Vì là lần đầu cầm bút, mình rất mong được mọi người ủng hộ cũng như góp ý nhận xét nhẹ nhàng với mình một chút để truyện ngày càng hoàn thiện hơn.Truyện vẫn đang trong quá trình hoàn thành, mọi người có thể nhấn Theo dõi mình nếu thấy "hợp gu" và cùng chờ đợi những phần tiếp theo nhen! Cảm ơn mọi người nhiều nhaaaa~…

Nhược.

Nhược.

4 0 3

Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…

Mang Tang Tử 1

Mang Tang Tử 1

429 5 1

Tác giả: NeletaThể loại: Tương lai, khoa học viễn tưởng, xuyên không, sinh tử văn, HE.Coupe chính: Hiên Viên Chiến (Công) x Lục Bất Phá bản chính (Thụ)Coupe phụ: Thượng Quan Nông (Thụ) x Âu Dương Long (Công) x Tư Không Vô Nghiệp (Công)Edit: Baoabo, CloverTình trạng bản gốc: 132 chương chính văn + Phiên ngoại, đã hoàn.Tình trạng bản edit: Hoàn (Để thế cho nó phấn khởi)*-* VĂN ÁN *-*Gấu trúc ngươi thấy chưa? - Khẳng định là đã thấy qua. Thế còn gấu trúc hình người thì sao? - Tuyệt đối chưa. Nói cho ngươi biết nha, kỳ thật, gấu trúc hình người giống nhân loại như đúc: tóc dài, mặt búng ra sữa, mắt to, hai mí, cao 1m70, cộng thêm các bộ phận trên cơ thể đều hoàn mỹ. Ở thế giới này, hắn chính là người - gấu trúc nói trên; danh hiệu ── Mang Tang Tử - nghĩa là "Gấu trúc*" được mang về từ cố hương. [* Gấu trúc ở Trung Quốc được xem là quốc bảo, ý ở đây nói em Lục Bất Phá xuyên không, được mọi người nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.] Hận, hắn hận a, hắn hận cái miệng quạ đen của mẹ hắn, mỗi ngày ghé vào lỗ tai hắn niệm không ngừng nghỉ "Xuyên qua xuyên qua", kết quả hắn bất hạnh xuyên qua thật. Sai, sai rồi a, mẹ thế nhưng lại tính sai! Hắn không xuyên về cổ đại, lại càng không xuyên tới tương lai, mà... hắn... mà... hắn bay thẳng ra khỏi trái đất, đi vào vũ trụ a! Ô ô, ít nhất cũng phải làm cho hắn cùng dân bản địa giống nhau chứ, tại sao chỉ mỗi mình hắn mang hình dáng thuần khiết của nhân loại ở cái hành tinh Mang Tà này chứ - hắn không muốn làm gấu trúc, hắn phải về nhà!!!…

Ánh Trăng Dịu Dàng

Ánh Trăng Dịu Dàng

0 0 4

1.Lần đầu tiên Quân Dao gặp Hạ Vũ là khi cậu đang dắt một bà cụ qua đường, thiếu niên mặc một chiếc áo phông trắng tinh, trông rất sạch sẽ.Lần thứ hai lại bắt gặp cậu đang cho đám mèo hoang ăn dưới tán cây, dáng vẻ dịu dàng, kiên nhẫn chờ chúng ăn xong mới rời đi. Lần thứ ba là trong buổi học đầu tiên của năm học mới, cậu nhẹ nhàng nói với cô "Để tớ giúp"Ba năm cấp ba, bí mật lớn nhất của Quân Dao chính là thầm thích Hạ Vũ. Ngoài mẹ cô ra, không một ai biết.Thiếu niên lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng, ôn hoà lễ độ, tỏa sáng như ánh trăng. Còn cô, vĩnh viễn chỉ là một trong những ngôi sao nhạt nhòa bên cạnh cậu. 2.Hạ Vũ sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai lại dịu dàng ôn hòa. Ở trường Trung học Giang Thành, Hạ Vũ gần như là cái tên ai cũng biết đến. Thế nhưng, cậu luôn giữ khoảng cách với mọi người, không bao giờ quan tâm tới chuyện của người khác. Trong thế giới của cậu, Quân Dao chẳng qua cũng chỉ là một bạn học cùng lớp, không hơn không kém. Sau này, Hạ Vũ biết trong lòng Quân Dao có người cô từng thích thầm, là ánh trăng trong lòng cô, nhưng anh không ngờ người đó chính là anh. "Anh tựa như ánh trăng toả sáng khắp bầu trời đêm, khiến em lưu luyến mãi không quên"…

«Tình Trai» Nghịch Lộ Song Tinh

«Tình Trai» Nghịch Lộ Song Tinh

8 2 2

Tên cũ: «Tình Trai» Thanh Xuân Nhuốm Màu Ngang Ngược Tên mới: «Tình Trai» Nghịch Lộ Song TinhNgày nhấc bút: 1/10/2025Ngày gác bút: Chưa rõ ( dự tính sẽ rơi vào khoảng tháng 1/2026 )Nền tảng đăng tải khác: Noveltoon / Mangatoon @Giang Khả Tri - Lục NghiThể loại: Thanh xuân vườn trường; tình trai; học tra x học tra, công nhây x thụ cọc, 1x1, bối cảnh Việt Nam; mượn hình ảnh học tra x học tra, bạn cùng bàn, bạn cùng phòng của tác phẩm Ngụy Trang Học Tra ( Triêu Du ) - Mộc Qua Hoàng Trường cấp 3 NVT chưa bao giờ yên ả. Cả niên khóa 2024-2025 vừa rồi, cái tên Khúc Khải Hòa gần như là nỗi ám ảnh của toàn trường, học sinh cá biệt hạng nặng, nổi tiếng với biệt danh Ma Vương chẳng biết được gọi như thế từ khi nào, đánh nhau như cơm bữa, học hành như trò đùa, nhưng lại khiến thầy cô vừa sợ vừa lo.Thế rồi đầu năm học mới, "sóng thần" cấp độ khác ập tới, Trương Vũ Hoàng, Ác Bá tỉnh N, vừa bị đuổi khỏi trường cũ sau "sự cố" đánh trọng thương ba giáo quan môn quốc phòng.Không biết trùng hợp hay trớ trêu, cậu ta được xếp cùng lớp 11A5, ngồi cùng bàn, và ở cùng phòng ký túc với Ma Vương trường NVT.Cả trường nín thở.Hai kẻ đứng đầu "bảng đen học bạ" ở cùng một chỗ chuyện gì sẽ ra?…

THANH XUÂN ĐI QUA NGÕ NHỎ

THANH XUÂN ĐI QUA NGÕ NHỎ

10 0 10

Thanh xuân đi qua ngõ nhỏ là câu chuyện về những năm tháng lớn lên cùng nhau của Ngọc Vy và Khánh Minh - hai đứa trẻ sống cạnh nhà, quen nhau từ thuở còn chưa biết thế nào là rung động. Khánh Minh hơn Ngọc Vy 1-2 tuổi, luôn là người đi trước, lặng lẽ che chở cô bằng những hành động rất nhỏ: dắt tay qua cổng trường, đứng đợi mỗi buổi tan học, im lặng bảo vệ khi cô bị tổn thương.Thời gian trôi, ngõ nhỏ vẫn vậy, chỉ có hai con người dần đổi khác. Từ tuổi thơ hồn nhiên, bước vào những năm tháng học trò nhiều biến động, tình cảm giữa họ không ồn ào, không vội vã, mà chậm rãi lớn lên theo từng ánh mắt, từng khoảng lặng. Có những hiểu lầm, những lần xa cách, những cảm xúc chưa kịp gọi tên, tất cả đan xen tạo nên một thanh xuân rất thật.Truyện không chỉ là tình yêu, mà còn là ký ức về tuổi học trò, về những năm tháng trong trẻo đã qua. Để rồi khi ngoảnh lại, người ta mới nhận ra: có một người từng đi cùng mình suốt cả tuổi trẻ, chỉ chờ một lần quay đầu để nắm tay nhau mãi mãi.…

    Giữa Chúng Ta Chỉ Còn

Giữa Chúng Ta Chỉ Còn "Đã Từng"

0 0 1

"Có những người...ta đã từng nghĩ sẽ cùng đi hết cả cuộc đời."Năm 17 tuổi, My chủ động theo đuổi Đạt - cậu bạn ngồi sau lưng luôn lạnh nhạt với cô và từng thẳng thừng nói không thích kiểu con gái "quá loi nhoi".Một người hoạt bát như ánh mặt trời.Một người trầm lặng như cơn mưa đầu mùa.Tưởng chừng hoàn toàn trái ngược...nhưng cuối cùng lại trở thành thanh xuân của nhau.Họ cùng nhau lớn lên.Cùng bước qua những năm tháng thiếu thốn tình thương gia đình.Cùng trải qua tuổi trẻ, lời hứa và cả những ngày chỉ cần có nhau là đủ.Cho đến khi hôn nhân bắt đầu.Không có người thứ ba.Không có phản bội.Chỉ là sau nhiều năm,hai người từng rất yêu nhau...dần không còn biết cách yêu nhau nữa."Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Là 'Đã Từng'"là câu chuyện về:- thanh xuân- tình yêu kéo dài suốt nhiều năm- những tổn thương từ gia đình- và hành trình học cách chữa lành của hai người trưởng thành.Bởi đôi khi...điều đáng tiếc nhất không phải là đánh mất một người.Mà là đánh mất cảm giác từng hạnh phúc bên người đó.…