5,604 Truyện
[BL] Em ấy sinh ra là dành cho tôi!

[BL] Em ấy sinh ra là dành cho tôi!

2 0 9

Thể loại: Đam mỹ, Thanh Xuân Vườn Trường, Ngược, HETác giả: Socs....Ngay từ nhỏ Minh Đạt đã là một đứa trẻ lạnh lùng và thờ ơ với tất cả mọi thứ xung quanh hắn, cha mẹ hắn cũng đã quen với chuyện này...nhưng tính cách của hắn đã thay đổi kể từ ngày một gia đình gồm ba người xuất hiện và sống ở kế bên nhà của hắn. Gia đình ấy có cho mình một cậu con trai tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất thông minh và cũng rất lễ phép với tất cả mọi người cậu tên là Duy Anh, vì sự lễ phép ấy mà khiến ai cũng yêu quý cậu. Hai nhà Minh Đạt và Duy Anh sát bên nhau nên cũng rất dễ bắt chuyện, trải qua một thời gian bố mẹ hai nhà đã rất thân thiết. Song Minh Đạt vẫn cứ tỏ ra cái nét khó gần ấy nhưng Duy Anh lại không nghĩ nhiều, ngày nào cũng bò sang nhà hắn...thành ra Minh Đạt đã quen thuộc hình dáng cậu, hắn cũng cởi mở với cậu hơn. Theo thời gian họ đã trở nên thân thiết như hình với bóng, cùng nhau đi học và cùng nhau vui chơi...Thời gian cứ tiếp diễn như thế cho đến khi Minh Đạt học đến lớp 10 và Duy Anh học lớp 6, một số biến cố đã xảy ra với nhà Duy Anh nên cậu đành phải chuyển nhà đi đến nơi khác sinh sống...do thời gian gấp rút nên cậu chia kịp tạm biệt Minh Đạt (người anh mà cậu thân thiết nhất). Đã bốn năm trôi qua, bây giờ Duy Anh cũng đã học lớp 10...tuy được học trường mới, gặp bạn mới và thầy cô mới nhưng hình bóng của Minh Đạt trong đầu cậu vẫn chưa hề phai mà còn sâu đậm hơn trước...…

Phía Sau Một Ánh Nhìn

Phía Sau Một Ánh Nhìn

17 2 2

Tác giả: Hạ Vỹ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Thầm mến, Ngọt sủng, Chữa lành.VĂN ÁN:Tô Ngọc Mai là một cô nàng có vẻ ngoài dễ mến cùng tính cách hoạt bát, được mệnh danh là "chúa tể ngoại giao" của lớp. Chỉ qua vài câu trò chuyện, cô đã dễ dàng khiến người đối diện yêu mến ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ngọc Mai mang đến cho mọi người nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ chói chang, đi cùng tính cách tinh nghịch của một cô nàng Lớp phó kỷ luật đầy trách nhiệm.Ngược lại, Cao Hoàng Thuận chỉ là một mảnh ghép bình lặng ở bàn cuối. Anh không nổi trội, không ồn ào, chỉ âm thầm dõi theo bóng lưng của cô bạn cùng bàn từ ngày đầu vào lớp. Anh có thể vì một câu khen vu vơ của cô mà thức trắng đêm đến thâm quầng mắt, cũng có thể vì một cái chạm tay vô tình mà bối rối đến lạc cả nhịp tim.Thế nhưng, giữa một Ngọc Mai luôn hướng về đám đông rực rỡ, Thuận đôi khi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Đã có lúc, đứng sau những tiếng cười nói líu lo của cô, anh chỉ muốn thầm hỏi một câu:"Ngọc Mai, cậu để ý đến mọi người như thế, sao không thử quay lại để ý tớ thử xem?"Câu chuyện thanh xuân về một người mải miết chạy theo thế giới, và một người mải miết chạy theo người ấy. Liệu "chúa tể ngoại giao" có nhận ra, có một chàng trai vốn rất kiệm lời, lại vì cô mà viết nên cả một bầu trời tâm tư?…

BẠN HỌC SỐ 7

BẠN HỌC SỐ 7

3 0 1

Trại hè ngày hôm đó, giáo viên phát cho mỗi người một tấm phiếu, yêu cầu hai người một đội. Tất Hạ lấy được tấm phiếu số 7, lần đầu tiên cùng Trần Tây Phồn gặp mặt.Cậu ấy đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, giọng nói nhẹ nhàng, cong môi cười nhẹ: "Tìm thấy cậu rồi, bạn học số 7, có thể chung đội với cậu không?Khi đó, cậu ấy là đứa con kiêu ngạo của trời, có thể nhìn mà không thể chạm tới, mà Tất Hạ chỉ là một trong vô số nữ sinh thích cậu ấy, là một người không ai chú ý đến. Việc yêu thầm này đã định sẵn sẽ chẳng đi đến đâu.Nhiều năm về sau, Tất Hạ gặp lại Trần Tây Phồn, ngày hôm đó mưa tuôn xối xả, cô ấy bị mắc kệt ở một thành phố xa lạ.Người đàn ông mím mím môi, ngữ khí chắc chắn nói: "Yên tâm, nhất định đưa cậu về nhà an toàn".Sau đó lại cùng nhau tham gia họp lớp, có người đùa giỡn nhất định bắt Trần Tây Phồn kể về lịch sử tình trường, Trần Tây Phồn không có cách nào nói: "Chưa yêu bao giờ nhưng thật sự có thích một người".Mọi người kinh ngạc hỏi người cậu ấy thích là ai, Trần Tây Phồng nhìn về phía Tất Hạ, ánh mắt giao nhau, khóe mắt cô ấy dần đỏ lên, tim chậm một nhịp.Trần Tử Phồn môi mang ý cười, từ từ nói: "Bạn học số 7 của lớp chúng ta".Không ai biết được, buổi tối ngày hôm đó ở hành lang, Tất Hạ bị cậu ấy vây vào tường, tránh cũng không thể tránh khỏi, hơi nóng của Trần Tử Phồn phả vào, gần như khẩn cầu: "Thích tôi lại nhé bạn học số 7".TÁC GIẢ: 楠知北Tên gốc: 七号同学…

CHANH MÙA HẠ

CHANH MÙA HẠ

38 1 5

Năm lớp 10, Dương Bác Văn vốn chỉ muốn có một cuộc sống cấp ba thật yên tĩnh.Học hành, làm lớp trưởng, thi đại học.Không gây chuyện, cũng không muốn nổi bật.Cho đến ngày khai giảng năm lớp 11, trong đám tân sinh ồn ào dưới sân trường, cậu nhìn thấy một người. Đó chính là Tả Kỳ Hàm.Nam sinh lớp 10 mới chuyển đến, dáng người cao gầy, ánh mắt vừa lạnh vừa kiêu ngạo. Chỉ mới vài tuần, cái tên ấy đã nổi khắp trường - học giỏi, chơi bóng rổ giỏi, lại còn cực kỳ khó gần.Nhưng không ai biết.Mỗi lần gặp Dương Bác Văn, Tả Kỳ Hàm đều dừng bước.-"Học trưởng."Giọng cậu trầm thấp, nhưng lại gọi rất tự nhiên.Dương Bác Văn nhíu mày:"Em quen tôi à?"Tả Kỳ Hàm nhìn cậu một lúc, khóe môi khẽ cong lên."Không quen.""Nhưng từ bây giờ thì quen rồi."-Không ai hiểu vì sao cậu học sinh lớp 10 nổi tiếng khó gần lại luôn xuất hiện bên cạnh học trưởng lớp 11.Ở thư viện.Ở sân bóng rổ.Ở hành lang sau giờ học.Tả Kỳ Hàm giống như một cơn gió mạnh mẽ của tuổi mười sáu - ngang ngược, tự tin, và luôn tiến thẳng về phía trước.Còn Dương Bác Văn chỉ là người vô tình bị cuốn vào.-"Học trưởng, anh tránh em làm gì?""Em là học sinh lớp 10.""Ừ."Tả Kỳ Hàm bước lại gần thêm một bước, ánh mắt thẳng thắn đến mức không thể né tránh."Nhưng người em muốn theo đuổi là anh."…

Đệ Đệ Dằm Khăm Của Tôi

Đệ Đệ Dằm Khăm Của Tôi

268 5 1

Tác giả: Tra Nhục LíNguồn: Reine Dunkeln Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Nhẹ nhàng , Hắc ám , L luân , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Tỷ đệVăn án:Đào Hâm Quả lớn lên xinh xắn, làn da trắng nõn cùng ngũ quan xuất chúng, thích đá bóng chứ không đá đểu, thích mặc đồ oversize thoải mái chứ không mặc váy, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng.Đào Hâm Quả có em trai nhỏ hơn mình bốn tuổi, tên là Đào Hâm Kỳ.Đào Hâm Kỳ nhỏ hơn Đào Hâm Quả bốn tuổi, trầm tính lạnh nhạt khác hẳn với tính cách hướng ngoại yêu vận động của Đào Hâm Quả. Bố Đào cười lớn, Hâm Quả nhỏ hưởng gen di truyền vận động thiên phú, Hâm Kỳ hưởng gen thông minh hiếu học, quả là mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.Nhưng thiên tài, thường thường cùng kẻ điên chỉ có một đường ranh giới. Đào Hâm Kỳ nhìn qua trầm mặc lạnh nhạt có tính sở hữu điên cuồng, có trời mới biết hắn muốn giấu riêng Đào Hâm Quả vào trong ngực mình thế nào.--------"Đệ Đệ biến thái từng bước ăn sạch chị gái nhỏ ngốc nghếch."…

NẮNG RƠI TRƯỚC CỬA

NẮNG RƠI TRƯỚC CỬA

5 1 2

Từ thuở còn học tiểu học, nữ chính và nam chính đã từng có một mối duyên nhỏ bé mà cả hai đều không hay biết.Mẹ của nam chính là cô giáo chủ nhiệm năm lớp 1 của nữ chính, vì thế hai đứa trẻ sớm quen nhau, cùng đi học, cùng chơi đùa như những người bạn tuổi thơ. Nhưng quãng thời gian ấy quá ngắn ngủi - nam chính chuyển nhà, và ký ức về nhau dần phai nhạt.Nhiều năm sau, khi nữ chính bước vào cấp ba, em nghe nói con trai của cô giáo cũ cũng đang học tại ngôi trường này.Cuộc gặp gỡ định mệnh xảy ra...Chỉ một ánh nhìn, nữ chính đã bị vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh của nam chính thu hút. Trớ trêu thay, anh lại hoàn toàn không nhớ ra em.Ở năm lớp 10, thứ cảm xúc dành cho nam chính chỉ là rung động mơ hồ. Nhưng sang năm lớp 11, khi mọi cảm xúc cũ dần phai nhạt, em mới nhận ra người mình thật sự yêu chính là anh - người bạn tuổi thơ đã quên em.Và từ đó, cuộc hành trình theo đuổi tình yêu bắt đầu.Nhưng mọi thứ không hề dễ dàng. Nam chính liên tục né tránh, cố tình tỏ ra xa lạ, thậm chí còn block mọi liên lạc của em. Trước sự lạnh lùng ấy, nữ chính không hề bỏ cuộc. Giữa tình yêu đơn phương, ký ức tuổi thơ bị lãng quên và sự né tránh đầy bí ẩn của nam chính, liệu nữ chính có thể phá vỡ lớp băng trong tim anh để giành lại mối duyên đã lỡ?…

Bí Mật Đơn Phương Học Sinh Chuyên

Bí Mật Đơn Phương Học Sinh Chuyên

21 0 2

[Trích]Vừa kết thúc buổi hòa nhạc tại Trường trung học Phổ Thông Trấn Biên, Quang Anh đã kéo tôi ra phía sau hậu trường, chầm chậm ghé sát tai tôi:"Hôm nay cậu đẹp lắm, rất muốn ngày nào người đẹp này cũng là của tao đấy.""Thế ngày thường không đẹp à?" Tôi nhón chân, vòng tay qua cổ cậu ấy, nói khẽ: "Kéo tao vô đây là muốn nói chuyện gì, đừng vòng vo.""Đang tạo bầu không khí, đừng dập tắt nó, nó buồn lắm đấy." Quang Anh ghé sát, hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến cơ thể tôi khẽ run lên. Không phải vì sợ, mà vì một cảm giác rất lạ, như có một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Nhịp tim tôi chợt rối loạn, từng nhịp đập trở nên rõ ràng hơn trong lồng ngực."Bầu không khí cũng biết buồn à, hay mày buồn, nhân hóa hơn kém đấy." Tôi mỉa mai."Nếu không muốn vòng thì... Có muốn thử nâng hạng mức tình bạn thành người yêu với tao không?"--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------📎 Ngày phát hành: 04/02/2026📎 Ngày kết thúc: vẫn đang trong quá trình đăng tải.…

Vì Em Biết Đó Là Anh

Vì Em Biết Đó Là Anh

83 9 11

Em là nắng nhuộm vàng đôi mắt biếcAnh là mây theo đuổi đến tận cùng.Yêu em đến mức chẳng còn biết tiếcCả cuộc đời, cả một kiếp thăng trầm. -Bởi vì biết đó là anh, nên em nguyện đem toàn bộ lý trí đốt thành tro bụi, chỉ để sưởi ấm cho một ánh mắt phản chiếu duy nhất bóng hình em.-Đừng hỏi lí do vì sao anh thương em bởi vì chính anh cũng không biết, chỉ là tất cả những gì em có là tất cả những gì anh cần..Hoài Thư trượt chân ngã, đầu gối rát buốt còn chưa kịp phản ứng thì Khánh Dương đã đứng bật dậy. Cậu cau mày, giọng lớn hơn thường ngày, vừa hỏi vừa quay người chạy thẳng ra cổng mua thuốc, để lại phía sau cảm giác bối rối chưa kịp lắng. Quay trở về liền quỳ xuống băng bó cho cô, miệng vừa thổi vừa nói:_ Xin lỗi, nãy hoảng quá, tao hơi lớn tiếng. Làm mày sợ rồi!_ Ừm, tao sợ mày cứ tốt như thế này thì tao sẽ thích mày mất..Ảnh bìa: Pinterest.Tác giả: Hansrie.Lưu ý: Truyện mang tính hư cấu và chỉ nhằm mục đích giải trí, không có ý làm xấu hay bôi nhọ bất cứ cá nhân, tập thể nào. Mọi ý kiến đóng góp về lỗi sai hoặc cách trình bày sẽ được tác giả ghi nhận và chỉnh sửa kịp thời. Cảm ơn rất nhiều!!!…

Lệch Nhịp

Lệch Nhịp

16 3 1

Mùa thu năm lớp 9, giữa những ngày tháng áp lực của kỳ thi chuyển cấp và guồng quay ôn luyện Học sinh giỏi môn Ngữ Văn, có một tình cảm ngây ngô đã âm thầm nảy nở. Cậu thiếu niên gom hết dũng khí để bày tỏ lòng mình, nhưng câu trả lời nhận lại chỉ là cái lắc đầu từ chối. Cô lựa chọn gác lại những rung động để toàn tâm toàn ý cho tương lai, cho bài thi trước mắt. Vì lời từ chối ấy, cậu chọn cách rời khỏi đội tuyển. Họ lạc mất nhau lần thứ nhất._________Một năm sau, duyên số khéo bày đặt cho họ gặp lại nhau trong một lớp học thêm cấp ba. Cậu thiếu niên ngày nào giờ đã trưởng thành hơn, vẫn mang nguyên vẹn sự tinh tế, tử tế và dịu dàng. Chính sự chân thành không ồn ào ấy đã khiến trái tim cô lệch nhịp.___________Thế nhưng, tình yêu vốn dĩ không chỉ cần đúng người, mà còn cần đúng thời điểm.___________Giữa họ luôn tồn tại một khoảng chênh vênh vô hình. Khi người này sẵn sàng bước tới, người kia lại ngập ngừng lùi bước. Giống như một bản nhạc bị lỗi một nốt thanh, như hai đường thẳng cứ nghĩ sẽ giao nhau nhưng hóa ra lại song song đi về hai phía mặt trời. Họ đứng rất gần, nhìn thấy rõ hình bóng của nhau, nhưng mãi mãi không thể bước vào cuộc đời của đối phương dù chỉ một lần."Lệch Nhịp" - Câu chuyện về những nuối tiếc thanh xuân, về những cái ngoảnh đầu muộn màng-----------Tưởng rằng sẽ là một bản nhạc nhưng có lẽ... hai ta sai thời điểm rồi…

Tôi Chỉ Có Thể Sống Ba Chương Trong Tiểu Luận Ở Trường

Tôi Chỉ Có Thể Sống Ba Chương Trong Tiểu Luận Ở Trường"

1 0 1

Khi Lâm Thần vô tình lật qua một cuốn sách, anh phát hiện mình đang chặn nữ anh hùng dễ thương và năng động ở góc cuối cùng của lớp học.  Tiếng đập tường!  Nhưng hắn không phải nam chính!  Anh ta vừa bị nữ đồng hành độc ác mua chuộc, muốn cưỡng hôn và xúc phạm tên cặn bã!  Anh ấy cũng nhớ rằng mình chỉ sống được ba chương trong cuốn sách này!  Một ngàn chữ và một chương!  Trang sắp lật!  Anh sắp bị nam chính đá văng ra xa, trở thành công cụ không tên cho phép anh hùng kia cứu mỹ nhân!  Anh ấy không muốn chết! ! !  Lâm Thần bình tĩnh nhìn xuống nữ chính và hỏi: "Hệ số giãn nở thể tích của một khối lập phương hình chữ nhật có hệ số giãn nở tuyến tính là α khi độ giãn nở nhỏ là bao nhiêu?"      nữ chính chưa từng học tiểu luận ở trường nói: "Hả?"Nam chính trong tiểu thuyết học đường luôn quen ném tiền vào người: "Hả?"  Lâm Thần nhìn hai người, buồn bã nói: "Một vấn đề đơn giản như vậy cũng không giải được, sao còn có thể suy nghĩ được?" về việc yêu đương? Bạn cùng lớp, tôi khuyên bạn nên học đi. Chỉ bằng cách này, chúng ta mới có thể tiến bộ mỗi ngày và trở thành người kế thừa xã hội chủ nghĩa đủ tư cách!"  Sau đó...  Lâm Thần bị chặn ở góc sau của phòng học trống.  Tiếng đập tường!  Thân hình tuyệt đẹp cùng vẻ ngoài điển trai của trường học ngọt ngào nghiêng người thổi vào tai anh: "Tôi đứng thứ nhất trong kỳ thi này, tôi có được coi là bạn trai đủ tiêu chuẩn không? Tôi có thể quan hệ tình dục mỗi ngày..."  "Ra khỏi…

[tản mạn] khi mây thôi không còn chờ gió

[tản mạn] khi mây thôi không còn chờ gió

51 5 6

Tớ đang tương tư một bạn giấu tên, nên đành mượn chốn xô bồ này, cất tạm vào những cảm xúc nguyên thủy. Những bạn nào đã từng biết tớ, xin hãy cho phép tớ lần này thôi, được để con tim mình đập nhanh hơn một chút.... . .Không phải mọi câu chuyện đều cần một cái kết.Có những người chỉ đi ngang qua,đã để lại lòng mình một bầu trời rất lâu sau đó.Tớ chỉ là một nhà lữ hành trên không gian kỹ thuật số. Và tớ dừng lại đây, xây một nhà kho, chất chứa mọi tâm tư tình cảm của mình vào.Tớ viết không phải vì ai cả, tớ viết vì bản thân, viết vì những ước mơ vẫn còn dang dở, viết vì một bóng lưng... chẳng biết liệu có thuộc về mình.Tớ không hứa ở đây sẽ có cao trào, càng không hứa chắc sẽ cập nhật thường xuyên. Nhưng cậu ơi, tớ xin thề, nơi đây sẽ là nơi giam giữ con tim tớ, để khi gặp cậu trên lớp học, con tim tớ sẽ thôi việc thấp thỏm vì cậu. Tớ nguyện trao cả tâm hồn mình, và tình yêu dành cho cậu, gieo vào nơi đất chữ ươm mầm.Mong nắng ấm phù hộ đường cậu đi, cây cỏ che mưa, hoa thơm đua nở.Mong rằng sẽ có một tương lai khả dĩ nào đó tớ được bên cậu, cùng ăn kem, cùng ngắm mặt trời âu yếm lấy bờ hồ, âu yếm lấy đôi môi của cậu.Nhờ có cậu, trái tim tớ bỗng dưng biết đập theo một nhịp rất lạ: "chưa kịp yêu, đã sợ mất"…

Miệng nói Ghét, tay chép ngàn lần Yêu

Miệng nói Ghét, tay chép ngàn lần Yêu

21 4 2

Đây là câu chuyện tình đơn phương của "good girl" Hoàng Minh Anh với "redflag" Trần Văn Lập Nguyên Mọi người đọc hãy comment, góp ý để mình có động lực viết tiếp nhé!Giới thiệu:Tôi là đứa thất bại, chỉ dám bày tỏ tình cảm của mình trong quyển nhật ký. Tôi nghĩ, có như thế, tình cảm của tôi mới tuyệt mật, không một ai phát giác.Bỗng một ngày, nhật ký bị ai đó nhặt được, đem chụp đưa lên confession. Người người ùa vào cmt, có người cỗ vũ, ủng hộ khen Minh Anh dũng cảm, dễ thương nhưng phần lớn là cười cợt, chỉ trích:" Con gái bây giờ bạo vậy sao?"" Trời ơi, không thấy xấu hổ hả? Tôi đọc mà nổi da gà hết rồi đây này."( Hoa hồng nhỏ reply: Có gì để xấu hổ? Nhật ký là không gian riêng tư, người ta thổ lộ gì có gì sai? Có xấu hổ thì nên cái thằng leak đồ cá nhân của người khác mới đúng)"Nhỏ này không có liêm sỉ sao? "Thẩm du" trong nhật ký hả?""Mắc cỡ quá tụii mày ơi, gặp tao là tao chết mẹ cho rồi."Tag tên nhân vật chính quá nhiều.Nhân vật chính cuối cùng cũng xuất hiện, để lại một câu, giải tán dư luận: "Thích Nguyên thì việc gì phải xấu hổ? Nguyên cũng thích @Minh Anh, thích rất nhiều."…

Dùng hết ngày nắng - Lễ Dã

Dùng hết ngày nắng - Lễ Dã

1 0 1

Tác giả: Lễ DãThể loại: Tình hữu độc trung (chỉ yêu một người), duyên trời tác hợp, thanh mai trúc mã, điền văn, thanh xuân vườn, trời giáng, chữa lành.Một câu vắn tắt nội dung: Thanh xuân chăm chỉ nhiệt liệt học hành.Văn án chỉ là trò đùa ô long thui, không mô tả cảm xúc của trẻ vị thành niên.Văn án:Nam sinh mới chuyển tới nọ tên là Lý Khâm Thần, hạnh kiểm và học lực đều ưu tú, đẹp trai ít nói, nghe đồn còn là thanh mai trúc mã quen biết nhiều năm của Lê Linh Linh, nhưng bọn họ cứ gặp là cà khịa nhau, mới ngày đầu tiên đã gây thù chuốc oán.Một ngày nọ, Lê Linh Linh bỗng nảy ra một chủ ý xấu từ cái đám bạn tồi. Chiếm lấy cậu ta rồi đá cậu ta đi, cho cậu ta nếm mùi đau khổ của trần gian! Nhưng mà quả kế hoạch này độ khó hơi cao, sau khi dành cả một đêm để nghiên cứu tiểu thuyết cũ - Lê đại tiểu thư quyết tâm đi đường tắt..."Các cậu vẫn chưa biết sao? Ở ngay phòng dụng cụ của tiết thể dục ý, cậu ta đã chặn tớ ở trỏng rồi như this như that một tiếng liền..."Cái đám bạn hư hỏng đang nghe tới đây thì mắt nhìn ra đằng sau, đột nhiên xanh mặt ấm ĩ tản ra.Lê Linh Linh chẳng hiểu gì cả, cho đến khi cái cổ quý giá bị tóm lấy từ đằng sau, tai cô mới nghe thấy tiếng cười giễu cợt của vị thiếu niên: "Một tiếng liền?""........."Sau đó tin đồn nhảm ấy được quần chúng ăn dưa theo dõi từ đầu đến cuối bác bỏ: Là giả! Chỉ có mười phút thôi!~ Dùng hết ngày nắng của mùa hè, chỉ muốn say đắm cùng với cậu ~…

Muốn chính là ngươi - Kỳ Tình Chiêu Chiêu

Muốn chính là ngươi - Kỳ Tình Chiêu Chiêu

1,133 6 1

Ngô Du rất khó chịu, khó chịu cực!Trong lòng bàn tay hãn đều muốn đem vệ sinh miên làm ướt, khả nhìn kia chen lấn thùng xe, xa xôi buồng vệ sinh, Ngô Du có điểm tuyệt vọng! Đáng chết quản lý rất khi dễ người! Nhất định phải đuổi ở phía sau đem chính mình gọi trở về, tuy rằng cũng không muốn ở nhà liền ngốc, nhưng là lại cố tình đuổi ở phía sau ── xuân vận phản trình Cao Phong thời kỳ, nhưng lại vượt qua chính mình... Đến cái kia, này dọc theo đường đi run như cầy sấy liền sợ ra cái vạn nhất để người nhìn đến một cái đại lão gia sủy cái kia ngoạn ý, còn muốn hay không nhân sống! Trước mắt không thể không đổi, nhưng là trong xe rậm rạp người, trạm, ngồi, tọa càng có liền đĩnh đạc nằm trên mặt đất, còn có chi ở trên hành lang hành lý, này khiến hắn như thế nào quá khứ a!Phiêu phiêu lân tòa người kia, sơn giống nhau, ngưỡng tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt khóa mi, một bộ khó chịu bộ dáng, Ngô Du càng do dự, đến cùng muốn hay không đi đâu? Đây là, bên cạnh nam nhân giật giật tựa hồ muốn đổi cái tư thế, Ngô Du cái gì cũng không để ý suy nghĩ, kêu một tiếng tiên sinh, có thể là rất kích động, này một tiếng dọa người đại, đại đắc đủ để cho cái kia sơn dường như nam nhân một cái giật mình, một đôi ngưu mắt trừng đắc lưu viên nhìn trước mắt Ngô Du! Ngô Du cũng kinh giác này một tiếng đại đắc quá thất lễ, đỏ bừng mặt khiếm mông, ngạnh da đầu ngắc ngứ, phiền toái ngài khiến một chút, ta đi ra. Này một tiếng lại tiểu cùng muỗi dường như. Nam nhân nhăn mi nhìn hắn, có điểm nghi hoặc, hắn muốn là…

Lời Hứa Của Thanh Xuân

Lời Hứa Của Thanh Xuân

26 0 2

- Năm mười hai tuổi, lần đầu nhìn thấy cậu trái tim tôi bị rung động mạnh mẽ. Cậu như vệt nắng sáng rỡ cho những ngày mưa u tối nơi tôi...- Suốt năm năm trưởng thành của tôi có cậu là những kí ức tốt đẹp nhất. Ráng chiều năm đó còn lưu hình ảnh cậu và tôi rong ruổi khắp chốn...- Năm mười tám tuổi tôi không xác định được đối với cậu là cảm giác gì. Chỉ cảm thấy không vui khi những người con gái khác bủa vây cậu...- Năm mười chín tuổi khi tôi đủ dũng cảm bày tỏ chân tình thì lại là lúc cậu rời xa cuộc sống của tôi, cậu nói tôi không xứng...- Năm hai mươi tuổi, tôi vì cậu mà lặng lẽ rời đi, để gặm nhấm vết thương, cũng là để ưu tú hơn, để mạnh mẽ đối mặt được với ánh sáng nơi cậu, và cũng để lãng quên đi bi kịch thời niên thiếu đó...- Năm hai mốt tuổi, hai hai tuổi, và nhiều năm sau đó tôi một mình gắng gượng để tốt đẹp. Tôi không còn là cô gái năm xưa phấn đấu quên mình vì cậu. Nhưng trong tim tôi, cậu vẫn mãi là bầu trời nhiệt huyết không phai không nhạt..."Bi kịch Tuổi thanh xuân" kia là gì? Cô gái ấy đã chuyển mình mà trở về như thế nào? Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó? Mọi người hãy theo dõi câu chuyện, để có thể khóc cười cùng nhân vật, và nhận ra Thanh xuân của mỗi người vốn tươi đẹp nhường nào..."Rồi có một lúc cậu sẽ nhận ra, đó không phải đeo đuổi, đó là chân thành, chân thành đến bi ai."Đây là tác phẩm đầu tay của mình. Rất mong nhận được góp ý của mọi người. Cảm ơn mọi người ❤…

Mùa hạ năm ấy

Mùa hạ năm ấy

20 3 2

Đây là một câu chuyện về thanh xuân vườn trường, về tình yêu nhẹ nhàng tuổi ngây ngô, về sự sự rung cảm đầu đờiHạ Mộc Miên- một cô gái trưởng thành từ cái nắng ngọt, cái gió mơn man của cổ trấn. Mang trong mình sự phớt đời, ngây ngô, dịu nhẹTriệu Tử Ngôn - một chàng trai lớn lên trong sự hoa lệ của Bắc Kinh nhưng tính tình lạnh nhạtHai người họ, hai thái cực đối lập. Một sôi nổi, mãnh liệt. Một trầm lắng, nhẹ nhàng. Họ gặp nhau giữa nơi được gọi là thanh xuân vườn trường, gọi nhau bằng danh phận bạn cùng lớp và " gục ngã" trong một tiết trời nắng gắt của hạ chí" Tử Ngôn, cậu ấy à..." Mộc Miên ngập ngừng một lúc, lơ đễnh nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Trời vẫn xanh như thế, nắng vẫn vàng như thế, những đôi chim sẻ vẫn vui như thế ." Cậu ấy, là chàng trai mùa hạ. Là chàng trai mát mẻ nhất trong tiết trời ko mấy dễ chịu này. Cậu ấy... là người tớ yêu nhất" Nói đoạn, Mộc Miên quay sang nhìn tôi nhoẻn miệng cười, đôi chân đung đưa qua từng vệt nắng in hằn trên đất . Trong ánh mắt ấy, tôi thấy Mộc Miên của tuổi 17, một Mộc Miên kiên định, dứt khoát mà tôi chưa từng gặp trước đây" Tại sao vậy?"" Tớ không biết nữa. Có lẽ đó là từ khi cậu ấy đưa cho tớ chiếc áo thơm mùi cây tùng đó, cũng có thể là khi cậu ấy cõng tớ đi suốt 7 km đường biển, cũng có thể là khi cậu ấy thay tớ đỡ một nhát dao. Cũng chẳng biết từ bao giờ nữa, tớ đã quyết định rằng, sau này, nếu không phải là cậu ấy thì tớ sẽ không cùng ai bước vào lễ đường"…

Vô Tâm

Vô Tâm

8 1 1

Năm ấy có một Trần Đức Huy quá vô tâm để mở lờiNăm ấy , có một Trương Hà My quá vô tâm để mở lòng Tóm tắt truyện- Cậu ấy ... quả thật rất đẹp trai- Hửm !?Chu Hà Mi chết lặng, não cô gần như ngưng hoạt động trong vài giây khi nhận ra những gì mình vừa nỏi ra- Tôi biết cả tôi đẹp rồi, nhưng chị ko cần phải nói to thế đâu ~ Tôi ngại đó ~-T-Tôi...Mày thôi đi- Việt Chi đánh mạnh vào vai người đàn ông đang trêu ghẹo Hà Mỹ - Giới thiệu với mày đây là Trần Đức Huy em họ tao cách mình 2 tuổi, còn Huy, đây là Chu Hà My , bạn thân tao - nói rồi, cô nhìn vào 2 người đối diện nhau :- Hai đứa bây làm quen dần với nhau nha - Ồ, hóa ra đây là đàn chị sao? - Huy nở nụ cười quyến rũ với ng người đàn chị mới gặp đang nhìn cậu với ánh mắt kinh tởm.- Ê Huy ! Có vào chơi tiếp ko - Thành Long bạn thân cậu lên tiếng trong khi đang mê mẩn chiếc máy chơi game playstation- À đây...nói rồi cậu quay bước đi đến chỗ bạn mình Chờ Huy đi xa Hà My mới yên tâm lên tiếng- Chi ơi em họ mày nó bị làm sao ấyHả ! Nó khám sức khỏe hàng năm, ít khi bị bệnh .Sao lại ko bình thường được ?- ko! Ý tao là cái nết của nó á-À...ừ thằng này nhà mặt phố bố làm to , tỷ lệ khuôn mặt cơ thể thì đúng là đáng ngưỡng mộ - Việt Chi đút tay vào túi áo trong khi nhìn thằng em họ mình đang vui sướng đập liên tục vào lưng thằng bạn mình vì thắng ván game - nên kiêu cũng phải thôi- Nhìn mấy thằng vầy ngứa mặt ghê - Hà My thầm nghĩ . Nhưng Hà My đâu nghĩ rằng kẻ mà cô cho là ngứa mắt kia sẽ theo cô cả đời.…

Chương 1: Bắt đầu của một mùa thanh xuân

Chương 1: Bắt đầu của một mùa thanh xuân

1 0 1

Hè vừa qua cũng là lúc Thẩm An Nhiên chính thức bước vào cấp ba. Ở tuổi mười lăm, cô bé năm nào đã trở thành một thiếu nữ với đôi mắt to tròn long lanh, đôi má bánh bao trắng hồng cùng nụ cười đủ khiến bất kỳ ai lướt qua cũng phải ngoái lại.Là con gái duy nhất của nhà họ Thẩm - một gia tộc có tiếng Nam Kinh - An Nhiên từ nhỏ đã sống trong sự yêu thương, chăm chút. Bước vào năm học mới, cô lạc quan, vui vẻ, hồn nhiên tận hưởng tuổi trẻ cùng cô bạn thân chí cốt Tần Khả Hân.Khả Hân cũng xinh đẹp chẳng kém cạnh, "một chính một mười" với An Nhiên. Hai nhà Thẩm - Tần vốn có quan hệ thân thiết nhiều đời, nên hai cô gái cũng lớn lên bên nhau như hình với bóng. Vừa đặt chân vào ngôi trường cấp ba danh tiếng, vẻ đẹp trong trẻo của họ đã khiến không ít người phải thốt lên những lời khen diễm lệ.Cả hai được xếp vào cùng một lớp tự nhiên. Tuy thành tích học tập của họ khá ổn, nhưng khi đối diện với ba môn "tử thần" Toán - Lý - Anh, cả hai đều phải giơ tay đầu hàng. Không có bài kiểm tra nào vượt quá 60 điểm, đến mức hai gia đình họ Thẩm và họ Tần cũng chỉ biết cười bất lực trước hai cô con gái trời ban nhưng... không ban năng lực học tự nhiên.Giữa lúc các lớp đang bước vào giai đoạn ôn tập cuối giữa kỳ, một tin khiến cả trường xôn xao:Một nam thần học bá vừa chuyển trường - Hàn Duyệt Thần.Cậu ấy không chỉ giỏi, mà còn giỏi đến mức "truyền thuyết hóa" thành tích học tập; ngoại hình lại điềm tĩnh, lạnh nhạt khiến bao ánh mắt phải ngước nhìn. Gia thế của…

Nếu cuộc đời không rực rỡ, Thì sao?

Nếu cuộc đời không rực rỡ, Thì sao?

3 0 1

Mười hai năm sau ngày tốt nghiệp, Phan Minh Duy quay trở lại ngôi trường cấp ba năm nào ,lần này với tư cách giáo viên.Ngôi trường từng mang tiếng là nơi tụ tập của những học sinh ngỗ nghịch giờ đã thay đổi hoàn toàn. Hành lang sạch sẽ, bảng thành tích sáng bóng, và trong phòng truyền thống vẫn còn treo những bức ảnh cũ của một thời ồn ào đã qua.Trong đó có một cậu thiếu niên tóc hồng luôn cười rạng rỡ.Và một người luôn đứng cạnh cậu.Ký ức bắt đầu quay ngược về buổi khai giảng năm lớp 10 - ngày mà Minh Duy, một học sinh nổi tiếng lười học và chẳng coi điều gì ra nghiêm túc, lần đầu chú ý đến một thiếu niên xa lạ đứng đầu hàng, tay cầm lá cờ, ánh mắt bình tĩnh đến mức lạc lõng giữa đám đông náo nhiệt.Một người sống tùy hứng như nắng cuối hè.Một người trầm lặng như buổi sáng đầu thu.Từ khoảng cách giữa cuối lớp và đầu hàng, họ dần bước vào cuộc đời nhau bằng những ngày học bình thường nhất: bài kiểm tra, trực nhật, những lần cãi vã vụn vặt, và cả những rung động không ai kịp gọi tên.Thanh xuân của họ không rực rỡ như phim ảnh.Không có phép màu, cũng chẳng có lời tỏ tình hoàn hảo.Chỉ là những năm tháng rất đỗi bình thường - nhưng về sau mới hiểu, đó lại là quãng đời không thể quay lại lần thứ hai.Và đôi khi, người khiến ta nhớ nhất... lại là người chưa từng được gọi thành tình yêu.…

Tình Đẹp Là Tình Dở Dang

Tình Đẹp Là Tình Dở Dang

1 0 1

Tác giả: Lộ Tư Du (露思悠)Tình Trạng: Đang Viết (xin Đừng giục tác giả)________________________________________________Giới Thiệu Sơ Về Cốt Truyện Và Tình Tiết TruyệnCô là Lâm Tịnh Nhi, sống nơi Bắc Kinh. Còn anh là Trung Hạo Nhiên, trúc mã của cô. Từ nhỏ, cái tên Hạo Nhiên đã bám dính lấy cô như hình với bóng. Học cùng trường mẫu giáo, cấp 1, cấp 2 đều cùng lớp cùng trường, thân tới mức luôn bị bạn học chọc ghẹo thành vợ vợ chồng chồng. Nhưng chỉ có mình cô hiểu tên Hạo Nhiên đó đáng ghét như thế nào. "Tránh ra đi, tên tiểu nhân này." "Tiểu Nhị giận tớ hả? Đừng có để giận quá mà sinh bệnh nha.""Chết đi."Nhưng lên cấp 3, tên đáng ghét đó rất được yêu thích ở trường. Nữ nhân tứ phương vây quanh cậu ta, ngăn bàn nếu không là thư tình thì cũng là bánh quy hay socola. Nhưng tên Hạo Nhiên đó vẫn không thay đổi, bám lấy cô. Từ đó, cô là kẻ thù của nhiều cô gái trong trường. Mỗi lần hắn bám lấy cô thì y như rằng những ánh mắt ghen tị chĩa về cô, cảm giác có chút ngột ngạt. ________________________________________________Độc Giả hãy đón chờ những cú twist của cặp trúc mã thanh mai này nhé! iu iu.Nếu các bạn muốn donate thì ib cho Du Du ở đây:FB: Lê ThảoZalo: 0899572868Insta: asmodeus1501mình sẽ gửi STK/QR nhé các tình iu…