Năm lần Kim Suhwan làm nũng với Vương Húc Trác, một lần anh không đáp lại
Peyz: zhuoPeyz: sao không cổ vũ cho emPeyz: ㅠ... Bởi vì sẽ không kìm được mà mềm lòng mất.…
Peyz: zhuoPeyz: sao không cổ vũ cho emPeyz: ㅠ... Bởi vì sẽ không kìm được mà mềm lòng mất.…
Minseok hyung…
Đôi mắt biếc sâu thẳm nhìn anh..tác giả: Aki…
Chỉ là tưởng tượngLưu ý : từ chương 4 trở đi là AI viết , ai không muốn đọc thì đừng đọc…
nguyện xin chết trong vòng tay anh…
ông trùm engima x sinh viên alpha trội…
Chỉ là miền ký ức…
chỉ là nỗi nhớlưu ý : Là textfic ai không thích đừng đọc…
em ngọt hay dâu ngọt…
em chờ anh, nơi pháo hoa rực rỡ…
thế giới chỉ còn đôi ta…
"em yêu anh. yêu từ nốt nhạc đầu tiên anh đàn cho em nghe"…
em có ổn bao giờ, rõ là em nói dối.…
"Kai này, sao lại là cánh chuồn chuồn chứ..." Yeonjun chậm chạp mở mắt, hai mắt díu vào nhau, phủ một lớp mơ màng của cơn buồn ngủ. Rồi anh nhìn thẳng lên mắt Kai, cách anh một khoảng đo bằng hơi thở chạm làn da. Yeonjun sau đó dường như chẳng thể chớp mắt, đầu óc anh ngưng trệ bởi nỗi ngạc nhiên trước sự gần sát đột ngột.original writer: bellafaithyoriginal cover pic: TXT_SCANS…
CP: Tomoe Hiyori x Sazanami JunĐăng vì mục đích đọc offline và vì vã.Mình còn non tay nên bản dịch sẽ có sai sót.Nào lên cơn hèn thì mình xoá.LƯU Ý: Fic dịch chui chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác ngoài wattpad.…
Phía sau ánh đèn rực rỡ, họ chỉ là hai con người bình thường. Đôi khi vụng về, đôi khi điên cuồng, đôi khi lạc lối. Nhưng may mắn là, họ có nhau.…
viết cho duo mình thích.fanfic is fanfic.…
bây giờ anton đã lớn, lớn lên rất nhiều.nó đã chẳng còn là một cậu bé rụt rè, ngoan ngoãn, với chất giọng nhỏ xíu mà kể cả đứng ngay sát bên cạnh cũng khó mà có thể nghe rõ nữa. anton bây giờ đã lớn lắm rồi. sự tự tin của nó cứ thế tăng dần theo thời gian, tỷ lệ thuận với cái chiều cao cứ mãi phát triển chẳng có dấu hiệu dừng lại ấy. càng ngày anton lại càng thu hút về nhiều sự chú ý hơn, cứ như thể có một lực hút vô hình nào đó tỏa ra từ nó, kéo mọi người xung quanh đến gần. anton đã dần trở nên hoạt ngôn hơn, dạn dĩ hơn. nhưng, chẳng hiểu sao, trong mắt lee sohee, anton vẫn cứ mãi là đứa nhỏ sáu tuổi năm nào, vẫn là đứa nhỏ với một tâm hồn ngọt ngào và ngây ngô mà sohee từng gặp vào cái ngày xa xưa đó.-.-bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, và mang mục đích phi thương mại. vui lòng không mang đi chỗ khác khi chưa có sự cho phép của mình.tác phẩm gốc thuộc quyền sở hữu của @lightsleeper trên AO3.link tác phẩm gốc: https://archiveofourown.org/works/58728010…
vì thật lòng anh nhớ em rất nhiều.…
Author: Triết Dương Công TửCouple: Lee Ji Hoon x Hwang Jung EumGiới thiệu:"Nếu 50 năm sau, tụi mình bị mất trí nhớ cũng giống như ông cụ đó thì không biết ai sẽ là người hiện diện trong kí ức của mình ha? Em nghĩ sẽ là ai? Ai sẽ là người ngự trị trong kí ức nhỏ bé của em?"Jung Eum vẫn còn nhớ rất rõ câu hỏi của Ji Hoon khi ấy. Cô chưa từng nghĩ rằng một câu nói vu vơ của tên bác sĩ mắc bệnh nghề nghiệp cực kì nặng đến mức có thể cho là ám ảnh kia lại hằn sâu trong tâm trí mình đến tận giây phút này."Tương lai vốn chẳng thể nói trước được chuyện gì, Ji Hoon à. Nhưng nếu có cái gọi là 50 năm sau, em nghĩ người đó sẽ là anh."Jung Eum mỉm cười và nói khi tay cô đang khẽ đặt một bông hoa lên mộ anh.Nếu không phải là anh, em sẽ không yêu thêm một ai nữa...⚠️🚫CẤM RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!⚠️🚫 TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TRÊN NỀN TẢNG WATTPAD⚠️🚫…