(Dottore x Pantalone) Partners in Crime
Cuộc sống đời thường off-screen của cặp đôi tham tài hại mệnh này nhéWarning: Suy đồi đạo đức, tam quan lệch lạc, phản diện x phản diện. 1x1 but NP. Nếu đã cân nhắc cảnh báo vậy chúng ta bắt đầu nào :))…
Cuộc sống đời thường off-screen của cặp đôi tham tài hại mệnh này nhéWarning: Suy đồi đạo đức, tam quan lệch lạc, phản diện x phản diện. 1x1 but NP. Nếu đã cân nhắc cảnh báo vậy chúng ta bắt đầu nào :))…
Tác giả: Tôi chỉ có một con thỏEdit: 🍇Des: ⭐️Thể loại: Hiện đại, cưới trước yêu sau, ngược, HETình trạng bản gốc: Hoàn ThànhTình trạng bản edit: Hoàn ThànhBản edit chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không đem nơi khác.Tất cả nhân vật, cốt truyện đều thuộc về tác giả chúng mình không sở hữu gì ngoài bản edit.…
ráng chiều, cam đỏdáng người, lặng thinhreallife!au…
囚徒DawnShadow27Translated by TVN…
Ba năm kết thúc rồi... chúng ta ly hôn đi.…
Author: m4rkhyucks @AO3Trans: 🥭Beta: 🍇Design: ⭐Tình trạng bản gốc: Hoàn ThànhTình trạng bản dịch: Hoàn ThànhBản dịch đã có sự cho phép của tác giả vui lòng không đem đi nơi khácSummary: lấy cảm hứng từ bài hát Heather - Conan Gray một câu chuyện khác về tình yêu đơn phương, trong đó, hyuck là người ngưỡng mộ mark hơn bất cứ ai.…
Tác giả : Celinenagy_* Vì quá thích bộ truyện này mà tác giả lại xoá mất nên mình sẽ reup lại bộ này "Nếu bạn khóc ướt gối, đêm có thể mơ thấy biển khơi.Và khi vĩnh hằng không còn là lời hứa suông, tôi mong thế giới diệu dàng với người đôi chút, tôi luôn luôn lúc nào cũng thế, chân thành yêu em.."___𝙁𝙪𝙡𝙡 𝙎𝙩𝙤𝙧𝙮…
Wendy phải đối mặt với một sự thật đau lòng rằng đối với Irene, tình yêu chỉ là một sự lãng phí thời gian của cô ấy.Fic gốc : Waste it on meAu : dawnfire…
"chúng ta đã đi qua nửa đời người để tìm lấy sự thật, nhưng cuối cùng điều cứu rỗi chúng ta không phải là câu trả lời, mà chính là người vẫn luôn nắm lấy tay mình khi mọi bí mật được phơi bày."…
"with a heart like this, you deserve the world"- i just want youtextfic; não iu đương…
Fandom: Bungou Stray DogsCouple: Dazai Osamu x Nakahaha ChuuyaWriter: Dawnwalker98 (ao3)Translator: Alexis Andrea (tôi)( bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả)…
trung bình các loại học sinh ở trường M…
Mong thế giới này đối xử với em thật dịu dàngNếu sự dịu dàng của thế giới không đủLấy cả của anh bù vào nhé...Give you all of me, my dear...HE, HE, HE…
Ở nơi xa xôi này, hiến dâng trái tim thành kính tới tín ngưỡng độc nhấtGửi tới em, vị thần tối cao của duy nhất của tôiHE, HE, HE…
Trước khi bình minh ló dạng.---Pairing: Triển Hiên x Lưu Hiên ThừaTags: BL, OOCWarning: Nội dung fic hoàn toàn là hư cấu, không liên quan đến nhân vật hay sự kiện ngoài đời thật.…
quay đầu, tim chẳng cần hẫng nhịp vẫn thấy anh.[nửa kia của 'dawn'.]…
Anh ấy có một tình yêu dang dở…
like cutting water with a knife, the arguments never stopit wasn't like it didn't work in the first placewe're just differentmaybe i was wrong after all…
"Anh có biết gì không? Hôm nay trời đẹp quá...", tên nhóc con Chan ngồi thu mình trong lòng Cheol mà nũng nịu nói. Choi Seung Cheol không hiểu sao, khi nghe thấy câu nói quá đỗi tầm thường này lại muốn khóc đến vậy. Anh ôm chặt đứa em nhỏ, anh xoa nhè nhẹ lên mái tóc của Chan. Seung Cheol thì thầm, "Nhưng em có nhìn thấy gì đâu! Hôm nay là ngày mưa."•Một hành trình tìm về mái ấm!⭕️ Old rules:❌ Do not steal my story.❌ Do not comment on things unrelated to my story.❌ Not impersonating me in any form.❤️ Please comment on what you feel / think about my story.❤️ Please join my small column - "Thin mind with Sam".…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…