ve kêu râm ran trên từng tán cây, chiều tà bao phủ lấy hai hình bóng, tựa như muốn đẽo tạc khắc ghi lên hai đứa trẻ. thằng luân, con chi và những buổi trưa hè.…
Couple: Yoo Joong Hyuk! Top x Kim Dokja! Bot!Thể loại: Đam mĩ, OOC, fanfic, có H, OETóm tắt: Đọc thì biết chứ tui cũng không biết ghi gìẢnh: Chôm trên pinterest Lưu ý: - Tác giả viết khi đang đá, vui lòng bỏ qua vài chi tiết phi logic (vốn dĩ truyện đã có nội dung ảo lòi rồi).- Không gắn tag incest, còn tại sao thì đọc hết truyện thì biết.Author: Melinoe (Melinoewanttosleep)Rank achieved: #1/57 JoongDok (22/7/2023)#2/45 toantridocgia (4/12/2023)#777/22,8k boylove (13/7/2023)#601/25,3k boylove (25/12/2023)#1/153 orv (10/10/2023)…
Một câu chuyện có thật (?) được viết bởi "searchandrescuewoods" trên diễn đàn Reddit, bản dịch được thực hiện bới một vozer có tên "taladaica" thuộc diễn đàn Vozforums.Nguồn: https://www.reddit.com/r/nosleep/comments/3iex1h/im_a_search_and_rescue_officer_for_the_us_forest/…
tiếng cánh cửa đóng lại, tiếng áo khoác bị tuỳ tiện ném lên móc treo, đến tiếng bước chân càng gần - và rồi lưng em lại áp vào lồng ngực người đó.mùi khói bụi lẫn chút cồn sát khuẩn xông vào mũi, cánh tay gã men theo người em như thể chúng vẫn luôn ở đó ngay từ đầu. không một từ nói ra, chỉ có hơi thở gã hắt xuống cổ em, nặng nề mà chậm rãi - và mingi biết, gã lại phải gánh một vụ án nghiêm trọng trên vai nữa rồi."anh mệt không?" mingi thủ thỉ, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được lo lắng.yunho không trả lời ngay. gã vùi mặt vào hõm cổ em mà hít một hơi thật sâu, như thể muốn dùng hương của em mà gột sạch hết mùi thuốc súng và khói bụi bên ngoài. cuối cùng, gã đáp, dù câu trả lời chẳng liên quan gì đến câu hỏi. "anh nhớ em."…
"rồi dạo này anh thế nào?" rốt cuộc mingi hỏi, ánh mắt lơ đãng dừng đâu đó phía sau vai yunho.yunho nhún vai. "bất ổn," gã đáp thẳng thừng, như đang kể một sự thật hiển nhiên chứ không phải thú nhận. "cả tinh thần lẫn tài chính.""lạ thật, vậy mà tôi còn tưởng anh sẽ phất lên chứ..." mingi khẽ nói, khóe môi nhếch lên nhưng ánh mắt vẫn chẳng mang theo ý cười. "giờ đâu ai đòi anh dẫn đi ăn khuya hay mua mấy thứ linh tinh nữa," khẽ chỉ về bao thuốc trong tay yunho, cậu liếc lên. "cũng còn ai trộm thuốc của anh đâu."yunho khẽ bật cười. "ừ, đáng lẽ anh phải tiết kiệm được nhiều hơn mới đúng. rốt cuộc lại thành ra hút nhiều hơn." gã gẩy tàn thuốc xuống mặt đường, để gió cuốn nó đi. "ai ngờ mất em, anh lại phải trả giá đắt thế này."[chưa beta]…