Những chuyện thường ngày của Lumine cũng những " anh bạn cùng phòng" trong căn ký túc số 5.⚠ OOC OOC OOC điều gì quan trọng nhắc lại ba lần. Truyện không có mấy tình tiết cẩu huyết đâu hoặc có thể có nhưng ít, ai biết được tôi chưa viết xong mà. Tôi thiên về hướng tình cảm nhẹ nhàng, nên thôi weo chấp nhận đi. Truyện sẽ ra chậm nhưng tôi không drop đâu hứa uy tín👌✨ Chủ yếu là viết chơi chơi thôi, ra chap tâm linh lắm😀…
𝑬𝒅𝒊𝒕𝒐𝒓: 𝑾𝒆𝒐~Văn án:Nếu có thể, Tống Thanh Thì tuyệt đối sẽ không bước lên xe đi đến Mặc Vân, càng sẽ không mềm lòng cứu người đàn ông trúng đạn kia, bởi vì đó là nơi bắt đầu ác mộng của cô......Đến tận đây, cô công chúa nhỏ mảnh mai lưu lạc đến thôn sơn lụi tàn, là nơi giao giới giữa hai nước, bị một người đàn ông thao đến chỉ có thể ở trên giường khóc sướt mướt, một lần trở thành vật trong tay của các loại đàn ông, bị chà đạp đến rách nát đáng thương.Nhắc nhở trước khi đọc:Khẩu vị nặng, có nhiều tình tiết biến thái, không tam quan, nam chủ hắc đạo, có chút chơi đến tương đối đa dạng.Nữ chủ tương đối mảnh mai, vẫn luôn bị các loại đàn ông cường thủ hào đoạt, không có năng lực phản kháng gì.NP+ cưỡng chế ái + cao H…
ừm thì tớ là fan của helluvaboss lẫn của hazbin hotel nên~chuyện sẽ có lẽ không theo mạch chính của phim và weo sẽ có 1 số chi tiết khá giống nguyên tác của tg vivienne medrano nên nếu ai thích thì có thể đọc truyện của tớ còn ai không thích thì chẳng sao cả? tớ tôn trọng ý kiến của các bạn reader✋😌đây sẽ là câu chuyện về cặp blitz x stolas hoặc thậm chí là fizzaroli × ozzieVà cám ơn các bạn vì đã ghé đọc thử truyện của tớ☺…
[Naravit Lertratkosum[Phuwin Tangsakyuen Văn ánMùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, kéo theo cảm giác bỏng rát như lửa thiêu ở cuống họng biến mất.Phuwin bật dậy, thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo. Cậu đưa tay lên ôm lấy cổ, nhưng đập vào mắt lại là lớp băng gạc trắng xóa quấn chặt quanh cổ tay trái. Cơn đau nhức nhối truyền đến não bộ khiến cậu sững sờ."Mình chưa chết? Không phải mình bị bỏ đói trong căn nhà kho rách nát, bị ép uống thuốc độc sao?"Phuwin ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây là phòng VIP của bệnh viện Bangkok. Khung cảnh này... quen thuộc đến mức khiến tim cậu thắt lại. Cậu nhớ ra rồi. Năm 22 tuổi, nghe theo lời xúi giục của người em trai rằng "Chỉ cần anh tự tử, anh Naravit sẽ sợ hãi mà buông tay cho anh tự do", cậu đã ngu ngốc cầm dao cứa vào tay mình.Cánh cửa phòng bệnh đẩy ra, trợ lý thân cận của Naravit bước vào, sắc mặt phức tạp:"Phu nhân, cậu tỉnh rồi. Bác sĩ nói vết thương không sâu, may mắn là Chủ tịch đưa cậu đến kịp thời."Phuwin run rẩy, giọng khàn đặc: "Anh ấy... Naravit đâu rồi?"Người trợ lý khựng lại một chút, khẽ thở dài: "Chủ tịch thấy cậu đã qua cơn nguy kịch liền quay về tập đoàn giải quyết cuộc họp khẩn. Ngài ấy dặn... cậu dưỡng thương cho tốt, ngài ấy sẽ không xuất hiện để làm cậu chướng mắt. Về chuyện đơn ly hôn, ngài ấy nói sẽ suy nghĩ lại."Nghe đến đây, nước mắt Phuwin vỡ òa, rơi lã chã xuống tấm chăn bệnh viện. Kiếp trước, cậu nghe câu này liền đắc ý nghĩ mình đã thắng. Nhưng kiếp này cậu mới hiểu, người đàn ông quyền lực chi ph…