hoàng hôn ngày mai | chó cắn là chó không sủa
🔞Không phải lúc nào bị chó dại cắn cũng cần tiêm phòng đâu, anh.…
🔞Không phải lúc nào bị chó dại cắn cũng cần tiêm phòng đâu, anh.…
Nhật ký ngày đầu tiên: Mai Quang Nam giành ăn với chó.…
Trong đêm Sài Gòn, chiếc xe Rolls-Royce Phantom lướt đi như một bóng ma.…
Giờ thì cả thế giới sắp biết Mai Quang Nam yểm bùa người nó thích và đầu độc con mèo của người ta rồi, có nên chuyển cmn giường ra chuồng cú ngủ không nhỉ?…
"Anh không yêu em, Quang Nam. Anh xin lỗi."…
Mai Quang Nam nhớ rất rõ khi bị hai viên cảnh sát áp chế từ phía sau, nó đã thấy Hoàng Tôn chạy đến trước cái xác lạnh ngắt của cha mình, quỳ sụp xuống nền đất. Máu đổ quá nhiều, nhuộm đỏ cả mu bàn tay anh, anh cứ như đã chết lặng ở đó.Khi ấy anh nghĩ gì? Anh có hận nó không?…
Đây không phải fic bao nuôi!…
Minh Tân thở dài trèo vào lòng hắn, rúc vào hõm vai hắn mà lẩm bẩm, "Hay là ngài đang thương hại tôi đây?"Sau đêm nay, Hữu Sơn nghĩ bản thân đã rút ra được một bài học trời đánh. Đừng bao giờ nhặt cún bừa bãi ngoài đường, nếu không không những nó sẽ trèo lên giường hắn, mà còn khiến hắn khổ sở như thế này nữa.…
Mai Quang Nam rất muốn nói với anh, anh quên người đó đi được không, em cũng có thể ở bên anh mà.…
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
"Đừng, khóc."Bấy giờ Mai Quang Nam mới nhận ra gò má mình đã ướt đẫm nước mắt. Cậu ngơ ngác nhìn anh, sóng âm êm ái tràn vào não bộ, tâm trí vốn trống rỗng của cậu như một khu vườn cằn cỗi bỗng chốc nở rộ đầy hoa.…
🔞Hữu Sơn nhớ đây không phải lần đầu tiên em từ chối mình, nhất là những lúc hắn muốn em nỉ non nói yêu hắn, em sẽ luôn rất kháng cự, bởi Fork thường không có cảm xúc lãng mạn với Cake của mình. Đối với họ, Cake chỉ là con mồi quỳ phục dưới chân, mặc tay họ kiểm soát, hành hạ, bòn rút từng chút một. Dù Minh Tân không giữ thái độ ấy với hắn, thì em cũng không ngoại lệ - em không yêu hắn.…
🔞Chuyện là dạo gần đây, em thỏ Nguyễn Hữu Sơn nuôi có chút kỳ lạ.…
chỉ đơn giản là em tin liếm anh sơn (و •̀ ᴗ•́ )و…
Khi nến bị thổi tắt, tiếng chuông đồng hồ trong nhà điểm đúng mười hai giờ đêm, mọi phép màu của bà tiên biến mất, anh như rơi vào cơn ác mộng vô tận, vĩnh viễn không đợi được mùa xuân.…
Nhưng những năm tháng xa cách ấy cũng đã dựng lên một bức tường rất, rất cao rồi. Đinh Mạnh Ninh không dám, và cũng không muốn hỏi những năm qua Võ Việt Phương đã sống thế nào, sau khi rời khỏi vùng quê hẻo lánh này đã đi những đâu, trải qua chuyện gì. Anh cảm thấy mình không cần biết những điều đó, vì giống như ai đó từng nói, số lần con người gặp được nhau luôn có giới hạn, lần này gặp lại có lẽ là biến số, nhưng cũng có thể sẽ là lần cuối cùng.…
Thời khắc khoảng cách giữa hai người rút ngắn về không, tựa như có bông hoa mùa xuân nở rộ giữa đêm đông, đón lấy làn gió đầu tiên sau cơn mưa phùn, đàn bướm bay loạn trong lồng ngực anh tìm được thứ còn rực rỡ hơn cả màu sắc.Nhưng thế giới này đã không lừa dối anh.Xung quanh anh, tất cả vẫn chỉ là một màu đen trắng.…