Nhìn vào bìa truyện ta có thể thấy một cô gái nhỏ bé bơ vơ, cô đơn giữa biển trời bao la.......Nhưng....nó đéo liên quan cái mẹ gì với câu chuyện cả.Còn nếu muốn biết nội dung truyện? Thì..............vào mà đọc.Nói thêm đây là 1 câu chuyện đậm chất ngôn lù, ngọt sâu răng và sủng tận trời…
Bạn có bao nghĩ bạn sẽ là nhân vật chính câu chuyện ngôn tình đầy màu hồng chưa. Tôi thì chưa bao giờ nghĩ thế vì chả có câu chuyện nào đầy màu hồng mà ko có 1 ít màu đen trong đó. Bạn là nhân vật chính hiện đang là 1 nhân viên phục vụ trong quán cafe nhưng bạn có quen biết với Suga Bts sao???Chuyện lạ thật đó.Mọi câu hỏi sẽ được giải đáp trong chuyện.…
Đây là câu chuyện về chính bản thân tôi. Vì những gì tôi đã trải qua , về chàng trai đã khiến tôi cảm nắng. Chàng trai ấy nhe một cơn mưa vậy, chợt đến và chợt đi nhưng lại để trong tôi rất nhiều thứ , chúng đọng lại trong trái tim nhỏ bé của tôi. À mà có một chút chí tưởng tượng của tôi ở đó nữa. Đây là một cuộc tình trong mơ dựa trên những gì tôi trải qua. Mặc dù trong thực tế nó ko đẹp như vậy nhưng tôi viết ra để thỏa mãn mong ước của mình đối với chàng trai tôi yêu . Chàng trai tôi muốn dùng cả thanh xuân để mà yêu , mà thương, mà nhớ❤️❤️😍😍😘😘…
Du Mạc Ân là một người con gái hiếu thảo , nổi bật nhưng điên cuồng trả thù bà mẹ kế của mình mà không biết bí mật đằng sau sự thật của người mẹ mình muốn chiếm đoạt tài sản của Du Hoài- cha cô , kẻ cô luôn muốn chạy trốn - Hạo Lâm lại giúp cô vạch trần sự thật này=>>secret:)…
Nếu bạn muốn đọc một câu truyện lãng mạn thì đừng rơi vào hố này. Lưới tình là một thế giới đẫm máu, trong đó chắc chắn nam chính không phải người tốt.Nàng là một sát thủ thiên tài được đào tạo từ bé. Nàng đứng đầu trong kĩ thuật phá khóa và chế tạo thiết bị. Đứng đầu giới đua xe cũng là nàng. Hắn là hắc đại trong cái bang. Hắn là một người tàn nhẫn, vô tâm, máu lạnh. Không ngờ có người giám đột nhập giết hắn. Nếu người đó chán sống, hắn sẽ giúp. Trên con đường đẫm máu này rốt cuộc là yêu, là hận, hay đau thương. . .…
Ngày đầu tiên tôi gặp em, trong màu nắng chói chang của một buổi cuối hè, nơi góc bàn vốn dĩ trống trải, em ngồi đó, vẻ mặt mộng mơ, bàn tay em gõ nhẹ trên mặt bàn, tay còn lại khẽ uốn những sợ tóc dài chạm bờ vai. Tôi đã tự hỏi: " liệu thiên sứ có biết ngẩn ngơ hay không?" Lần thứ hai tôi gặp em, khi chúng ta đã bốn năm xa cách, em ngồi trước bến xe buýt, cơ thể ướt đẫm vì trời mưa, hai bàn tay em nắm chặt vào nhau, đôi vai em run lên vì lạnh. Không hiểu nữa, dù ở khá xa nhưng tôi lại như thấy em đang khóc. Tôi đã tự hỏi : liệu thiên sứ bật khóc sẽ như thế nào?"Lần thứ cuối cùng tôi ở bên cạnh em, khi một đêm ta trút hết vui buồn, em nằm ở đó, dáng vẻ ngủ say đến mức tôi có thể chạm vào má em thật lâu. Tôi đã tự hỏi:" liệu thiên sứ khi ngủ có đẹp như thế này không?" Nhưng có một điều tôi chưa hề tự hỏi, vì nó tồn tại như một lẽ dĩ nhiên, đó là thiên sứ luôn xinh đẹp nhất khi cười. Ôi thiên sứ của tôi, nếu không thể ngắm được em khi cười thì tôi thà bán đi đôi mắt của mình còn hơn, thế nên, vạn lần xin em, hãy cho đôi mắt của kẻ si tình này một chút giá trị, xin em đừng khóc nữa... Gió mùa hè nổi lên rồi, từng cơn gió mang theo hơi nóng chạm vào da thịt tôi. Như cách tình yêu đầu đời chạm vào trái tim tôi, vừa đau rát, vừa hạnh phúc... Cảm ơn em đã cho tôi được yêu em... Hẹn ở kiếp sau...…
"Dư Thiên Nguyệt" - tôi từ một người ghét anh, có tính khí cọc cằn, ít nói đến việc dám làm mọi chuyện vì anh"Hoàng Gia Kiệt" - anh cũng không thích em nhưng dường như chúng ta có duyên với nhau, anh không muốn chúng ta chỉ là bạn.==============================Một cô gái bình thường như tôi thì làm sao dám mơ đến việc thích anh, thiếu gia của một hoàng tộc danh giá.Nhưng mà anh cũng đừng vì gia thế nhà anh mà ức hiếp, xem thường tôi. Tôi có chủ kiến riêng của mình nhưng không vì thế mà "ngưỡng mộ" anh đâu. Thật chứ tôi chẳng thích đụng đến gia sản của anh làm gì, cũng chả ưa bộ mặt của anh. Anh là một người kiêu căng, hấp tấp, và một phần gì đó nói lên tính điên dại trong con người anh. Thế mà từ khi nào tôi lại để ý đến anh như vậy... Hãy giải thích cho tôi biết với!! ...~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lúc đầu chúng ta chả ưa gì nhau, tôi là tôi, cô là cô dù hỏa hoạn có đến cũng chẳng nhìn nhau lấy một cái. Cô có người cô ái mộ, tôi có người tôi thương nhưng mà tôi và cô lại bị gắn với nhau chỉ vì hai chữ "bị ép". Thôi thì coi như tôi chịu đi vì không muốn làm họ mất mặt, cô là "hôn thê" của tôi vậy mà chả có cái "khái niệm" nào chứng minh nó là đúng đắn. Ngày qua ngày tôi càng hiểu cô hơn...cô là một cô gái nhỏ bé và không "xấu" như tôi nghĩ. Có lẽ, tôi đã...thích cô rồi!______________________________Tình trạng: chưa hoàn thànhTác giả: Trương Uyển Nhi Thể loại: lãng mạn, dễ thương, ngôn tình.Nguồn ảnh: Facebook, Internet.Ngày đăng: */1/2017 (không nhớ rõ nữa)Bìa: Des by Ânn [Teamsweet_DRC]…