• Tác phẩm thuộc dự án "Gieo quẻ" của author @duongneedtosleep.• Tên quẻ: Quẻ Duyên Phận• Thời gian: 14:00 ngày 02022025Fourth chưa bao giờ tin vào chuyển kiếp luân hồi.Nhưng mùa nắng hôm đó đã đem tuổi mười chín của cậu đến với anh, cũng đồng thời đem tuổi hai mươi không còn quay trở lại.…
"Trong bóng chuyền, đường chuyền của Kageyama là tuyệt đối. Nhưng trong thâm tâm Tsukishima, đó là một hố sâu ngăn cách."Trên sân đấu Karasuno, Kageyama Tobio luôn dẫn đầu bằng những đường chuyền thiên tài, còn Tsukishima Kei thầm lặng đáp ứng chúng bằng sự chính xác lạnh lùng. Họ kết nối hoàn hảo qua trái bóng, nhưng lại lạc mất nhau trong những xúc cảm không thành lời. Khi tốt nghiệp, Kageyama rực sáng dưới ánh đèn chuyên nghiệp, còn Tsukishima chọn lùi lại phía sau khán đài, lặng lẽ đuổi theo cái bóng của người kia qua màn hình TV.Câu chuyện là hành trình từ những đường chuyền lệch nhịp đến khoảnh khắc đối diện tại sân đấu giao hữu sau nhiều năm xa cách. Khi những bước chân đã mỏi vì đuổi theo một người không bao giờ ngoái lại, liệu một câu nói chủ động có thể xóa nhòa khoảng cách giữa "thiên tài" và "kẻ đuổi theo"?"Cậu luôn chuyền bóng đến nơi tôi đứng, nhưng chưa một lần nhìn xem tôi là ai."…
Au: tinyteezhugsEditor: nnyn-----------------Summary: Seungcheol mang con trai đi du lịch ở Bắc Âu để cho thằng bé thấy được Giáng Sinh trắng mà nó mong chờ ...và rơi vào một lưới tình trên đường đi.-----------------Món quà dành tặng bù cho các bạn vì 10k views của [Meanie][Trans] Kẹo.Cảm ơn vì đã theo dõi.-----------------TRANS ĐÃ ĐC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA EDITOR!!!!----------------~Enjoy~…
Nhưng Kim Kwanghee biết rằng, thứ bị xói mòn mãi chỉ là thể xác. Xương cốt còn lại của anh không có dưỡng chất cần thiết để nuôi dưỡng những suy nghĩ đó sinh sôi. Nhớ về Park Jaehyuk, chỉ là một trong ba thứ không thể thiếu của những kẻ bạc tình - hai thứ còn lại là chiếc bao cao su vô cảm và lời hứa nằm hoài trong những giấc mộng dở dang.☆ oneshot; được dịch từ bản gốc tiếng trung "烟与邓布利多", thuộc tác giả loslatifa (lofter).…
tiếng cánh cửa đóng lại, tiếng áo khoác bị tuỳ tiện ném lên móc treo, đến tiếng bước chân càng gần - và rồi lưng em lại áp vào lồng ngực người đó.mùi khói bụi lẫn chút cồn sát khuẩn xông vào mũi, cánh tay gã men theo người em như thể chúng vẫn luôn ở đó ngay từ đầu. không một từ nói ra, chỉ có hơi thở gã hắt xuống cổ em, nặng nề mà chậm rãi - và mingi biết, gã lại phải gánh một vụ án nghiêm trọng trên vai nữa rồi."anh mệt không?" mingi thủ thỉ, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được lo lắng.yunho không trả lời ngay. gã vùi mặt vào hõm cổ em mà hít một hơi thật sâu, như thể muốn dùng hương của em mà gột sạch hết mùi thuốc súng và khói bụi bên ngoài. cuối cùng, gã đáp, dù câu trả lời chẳng liên quan gì đến câu hỏi. "anh nhớ em."…
"rồi dạo này anh thế nào?" rốt cuộc mingi hỏi, ánh mắt lơ đãng dừng đâu đó phía sau vai yunho.yunho nhún vai. "bất ổn," gã đáp thẳng thừng, như đang kể một sự thật hiển nhiên chứ không phải thú nhận. "cả tinh thần lẫn tài chính.""lạ thật, vậy mà tôi còn tưởng anh sẽ phất lên chứ..." mingi khẽ nói, khóe môi nhếch lên nhưng ánh mắt vẫn chẳng mang theo ý cười. "giờ đâu ai đòi anh dẫn đi ăn khuya hay mua mấy thứ linh tinh nữa," khẽ chỉ về bao thuốc trong tay yunho, cậu liếc lên. "cũng còn ai trộm thuốc của anh đâu."yunho khẽ bật cười. "ừ, đáng lẽ anh phải tiết kiệm được nhiều hơn mới đúng. rốt cuộc lại thành ra hút nhiều hơn." gã gẩy tàn thuốc xuống mặt đường, để gió cuốn nó đi. "ai ngờ mất em, anh lại phải trả giá đắt thế này."[chưa beta]…
Người thật📌 còn nhiêu toàn giả.!thử làm, không được thì để trưng💓🖇️Otp tao lạ lắm, căng nhắc trước khi đọc nhé! vô nói này nọ là tao đấm đấyy agrr..💔🐍…