Cảnh sát và tội phạm là hai kẻ thủ của nhau.Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra khi hai bên yêu nhau? -Này cậu đang làm cái quái gì vậy? -Tao chỉ bảo vệ bảo bối của tao thôi-Nhưng mà nó là....tội phạm đấy! -Haha nghĩ tao cần cái chức cảnh sát quèn này để giúp chúng mày bắt bảo bối tao á…
• Tóm tắt:Trần Chí Khang vô tình chụp được một vụ thanh trừng mafia. Còn Phan Duy Khánh - "con rắn Phan Thị" của giới tài phiệt - thì vô tình gặp lại người mình ám ảnh suốt nhiều năm.Một hợp đồng 24 tháng bắt đầu.Một người cố giữ. Một người cố thoát.Cho đến khi Chí Khang nhận ra: thứ nguy hiểm nhất không phải máu, quyền lực hay mafia. Mà là việc cậu bắt đầu quen với mùi pheromone của Duy Khánh... và quen cả cảm giác được anh chiếm hữu...---Đây chỉ là sản phẩm của trí tưởng của tác giả, không liên quan trực tiếp ngoài đời thật, vì thế nên sẽ có những tình tiết ngoài vòng pháp lý Việt Nam và không những ý đồ xấu nào hết. Lưu ý: đây chỉ là truyện trong thế giới ABO, lấy bối cảnh tại Việt Nam nên các bạn không được bắt chước theo dưới mọi hình thức, sẽ có nhiều nội dung hoặc ngôn từ gây phản cảm hay gây khó chịu đến các độc giả nên cân nhắc trước khi xem💗…
Tác giả: Mễ Lộ LộThể loại: Ngôn tình - Sắc_____________________________ Truyện Ăn Em Ăn Tới Nghiện của tác giả Mễ Lộ Lộ kể về một anh chàng hờ của cô để qua mắt ba ba. Cô không thích việc kết hôn chút nào, đối với cô việc lập gia đình như một cơn ác mộng. Ngoài những món ăn ngọt ngào ra cô không có hứng thú với bất kì thứ gì, nhưng càng đóng với anh cô lại thấy hợp vì anh cho cô những món ăn ngọt ngào mà chỉ anh mới có. Cứ thế và cô bị anh ăn luôn lúc nào...Anh ăn cô mỗi khi anh nghiện...…
Ngô Tư Lãnh :chàng là vương gia nước láng giềng, chàng năm đó vốn là người hiền lành.Nàng vì điểm đó mà tương tư.hàn thiên ý : là một cô công chúa hiền lương vốn dĩ ngu ngốc đến không lường tương tư chàng dù biết đó là sai…
Hạ Huyền quay đầu, ánh mắt đẫm lệ, một chút sợ hãi, nhưng lại pha lẫn sự kiên quyết. Cô nói, giọng khẽ đến mức gần như chìm vào khoảng không ồn ào:"Tớ và cậu như hai ngôi sao lạc lõng trong vũ trụ mênh mông, tuy mờ nhạt, nhưng vẫn luôn chiếu sáng cho nhau trong đêm tối."Đêm lễ hội pháo hoa bao phủ toàn bộ bầu trời, từng chùm sáng lấp lánh rực rỡ, kéo dài trong không gian như những lời thì thầm của thời gian. Hạ Huyền và Dương khải Thiên đứng bên nhau, đôi mắt họ ngước lên nhìn từng đợt pháo hoa nổ tung, phản chiếu những sắc màu lên làn nước biển đen mênh mông phía dưới.Giữa những tiếng nổ lớn vang vọng, chỉ có tiếng thở nhẹ của họ, như một sự đồng điệu trong khoảnh khắc này. trong ánh sáng pháo hoa cuối cùng rực rỡ, họ cùng bước xuống bờ biển, không quay đầu lại. Làn nước đen sâu thẳm đón lấy họ như một vòng tay, và tất cả những gì họ có thể làm là cùng nhau chìm vào trong, để tình yêu này được giải thoát khỏi những ràng buộc của hiện thực.Ánh sáng từ những quả pháo hoa cuối cùng phản chiếu trên mặt nước, như những ký ức đã qua, như những gì họ đã từng yêu và đã mất, nhưng cũng như một lời hứa - rằng dù họ có mất đi mọi thứ, tình yêu này vẫn sẽ mãi tồn tại, trong những vệt sáng cuối cùng của bầu trời đêm.…