junhao ⊹ i told the moon about you
"em đã kể mặt trăng nghe về anh đó""thế hả?""vâng""mặt trăng bảo gì thế?""mặt trăng bảo, đừng yêu người đó nữa. sẽ rất đau."→ reallife!au→ pairings: junhao, meanie→ warning: lowercase© cherrychib…
"em đã kể mặt trăng nghe về anh đó""thế hả?""vâng""mặt trăng bảo gì thế?""mặt trăng bảo, đừng yêu người đó nữa. sẽ rất đau."→ reallife!au→ pairings: junhao, meanie→ warning: lowercase© cherrychib…
mình viết vì đam mê truyện của mình thui có gì mọi người bỏ qua cho mình nhé 🫰…
Gyuvin sợ nhất là lúc Ricky khóc.Vì những lúc như thế Ricky sẽ không còn tin tưởng Gyuvin nữa.…
Warn: R18, oc, ngược, lệch nguyên tác.Truyện được viết trên Wattpad, nếu xuất hiện trên nền tảng khác thì đó là ăn cắp!Không đem đi đâu khi chưa có sự cho phép.…
Gyuvin luôn rực rỡ, kéo mọi người về phía mình như một quỹ đạo hiển nhiên. Còn Ricky vẫn luôn ở đó, lặng lẽ dõi theo cậu mà chẳng cần lý do. Nhưng đôi khi những điều hiển nhiên cũng có thể đổi thay. Một ánh nhìn lâu hơn bình thường, một khoảng cách tưởng gần nhưng lại xa, một cảm giác không tên cứ lớn dần. Giữa họ là một ranh giới mong manh và chỉ cần một khoảnh khắc thôi, một bước chân nhỏ thôi mọi thứ có lẽ sẽ khác đi mãi mãi.…
Tổng hợp truyện của CP JaydickThể loại: nhiều, rất nhiều…
Một ngày ghi hình tưởng chừng bình thường tại studio SBS, nhưng không khí hôm ấy giữa chín thành viên ZEROBASEONE lại có chút gì đó đặc biệt hơn mọi khi. Trong không gian nhỏ xinh của một cửa hàng tiện lợi được dàn dựng tỉ mỉ, nơi những ly mì nóng hổi, bánh kẹo ngọt ngào và tiếng cười rộn ràng len lỏi khắp căn phòng, người ta dễ dàng bắt gặp những ánh nhìn trao nhau tưởng như vô tình mà lại không hề đơn giản.Giữa những trò chơi quen thuộc, giữa những trêu chọc vụng về và những lần lén lút quan sát, có đôi khi khoảng cách giữa hai người lại gần hơn chỉ vì một luật chơi nhỏ xíu mang tên Pepero Game. Có người cười toe toét như thường lệ, có người vẫn tinh nghịch như mọi hôm. Chỉ là, đôi khi ánh mắt chạm nhau lâu hơn một nhịp, hay bàn tay vô thức dịch lại gần thêm một chút...tất cả đều như thể chỉ riêng những người trong cuộc mới hiểu rõ nhất.…
Cưới trước yêu sauCuộc chiến gia tộc…
Thích hôn, thích hôn Huy.…
Nhà văn viết truyện đam mỹ Progress x "tư liệu sống" AlmondTRUYỆN ĐANG BỊ LỖI, CÁC BẠN NHÌN SỐ ĐỂ ĐỌC CHO ĐÚNG CHƯƠNG NHA…
Anh không thích nắm tay…
Progress và Almond là bạn cùng phòng ký túc xá nhưng không ưa nhau. Sau một buổi nhậu, Progress trong cơn say lỡ cưỡng hôn Almond. Tưởng sẽ im lặng cho qua, ai ngờ sáng hôm sau Almond..... bật khóc và bắt Progress phải chịu trách nhiệm. Một nụ hôn sai lầm, một mối quan hệ không ngờ tới - mọi thứ bắt đầu từ đó.😍Phần ảnh bìa đến từ nhà tài trợ anhzaugustus, đẹp xuất sắc. Cám ơn em rất rất nhiềuuuuuu😍…
Những con thuyền mang tên Produce48…
Tên gốc: 抓得住风吗Tác giả: 念清Tổng hợp những chiếc đoản siu đáng iu.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác hay chỉnh sửa dưới bất kỳ hình thức nào.…
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn có một cái đuôi tên Almond.Một cái đuôi biết lắp Lego, ít nói, hay đỏ mặt và chỉ biết cười khi nhìn tôi. Người ta bảo nó đẹp như nam chính phim Hàn, còn tôi... chỉ thấy nó là đứa mít ướt cần được bảo vệ.Nhưng lớn rồi mới biết-hóa ra, không phải tôi che chở cho nó. Mà là nó, lặng lẽ theo sau tôi suốt cả tuổi thơ, để chờ một ngày tôi quay lại, nắm tay nó thật chặt.…
Louis đã phạm sai lầm và bị Ohyul ngó lơ , giờ cậu chỉ biết hạ cái tôi cao chót vót của mình để lấy lòng anh…
Han Dongmin thở dài, giọng nói có phần bất lực. "Myung Jaehyun, chúng ta đã chia tay được gần một năm rồi"…
→ original work: home is where you are by junhao on ao3→ pairing: junhao→ trans: cherrychib→ bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang khỏi đây.…
Lại là 2 nhân vật chính của chúng ta:Almond: Bề ngoài dịu dàng, nói chuyện nhỏ nhẹ, hay cười mỉm, tạo cảm giác dễ gần. Nhưng thực chất rất giỏi tính toán, "thảo mai" để đạt được mục đích, và cực kỳ "men lỳ", cứng đầu, không dễ bị bắt nạt hay khuất phục. Luôn coi Progress là kẻ ngốc nghếch, ồn ào, phá đám.Progress: Năng động, nhiệt tình, thẳng như ruột ngựa. Nghĩ gì nói đó, đôi khi hơi vô tâm nhưng chân thành. Cực kỳ ghét sự giả tạo của Almond, coi Almond là đồ đáng ghét.…
Suốt 3 năm, căn phòng đó không có ánh sáng, cho đến khi cậu ta chuyển đến. Một người sống trong tro tàn quá khứ, một người rực rỡ như ánh mặt trời. Khi bóng tối bắt đầu tò mò về ánh sáng, một sự cứu rỗi bắt đầu hay một bi kịch khác lại nhen nhóm? Cùng đọc câu chuyện của họ nhé!!!…