Thể loại: Thanh xuân vườn trường ,thích thầm,có thật,SETrần Thùy Ngân - cô nữ sinh lớp 8, sống khép kín, học giỏi, mang vẻ ngoài bình thường với mái ngố "thương hiệu", sống một cuộc đời học trò giản dị và yên tĩnh. Thế rồi, một ngày, Bùi Nguyên Phong cậu bạn học ngồi chéo phía sau, hoạt bát, mê bóng đá, đẹp trai với nụ cười tỏa nắng - bắt đầu "quấy rối" sự yên bình ấy bằng những câu hỏi bài tập, những lần chép bài lén lút trong giờ kiểm tra, và những lần giấu giếm thầy cô để cả hai không bị phát hiện...…
"Về nhà tớ đi.""Có cơm bưng nước rót đầy đủ không mà đòi mời người ta về? Hahahaha, thôi, tớ đội mưa về được, Vũ về trước đi, tớ chờ ngớt chút nữa rồi về sau.""Về nhà tớ đi, tớ có đủ mà."Tôi thấy giọng cậu ấy trầm lắm, lại có một chút da diết cầu xin, như đứa con nít đang nài nỉ cái kẹo từ mẹ, cậu ấy cũng nhìn tôi bằng ánh mắt tương tự. Tôi nhướng mày nhìn Vũ khó hiểu, song không nghĩ ngợi quá nhiều, gật đầu đồng ý. Tôi đã quen với việc đồng ý Vũ bất kể là chuyện gì, chỉ cần cậu ấy hỏi, tôi chắc chắn sẽ đáp ứng, cũng bởi cái não rỗng này thích cậu ta quá mà, có còn cái gì cứu vớt được cho tôi đâu. Thế là trong cơn mưa xối xả, có hai cậu sinh viên khùng khùng điên điên vừa chạy vụt đi, vừa cười nói vui vẻ. Đặt chân về đến nhà Vũ rồi, cũng là lúc cả hai ướt như chuột lột, ướt từ đầu đến chân tìm không đâu ra một miếng khô.Trần Anh Vũ và Nguyễn Hiền An, câu chuyện nhỏ về mối tình thanh xuân nhẹ nhàng giữa hai thiếu niên, ngọt ngào, trầm lắng và không kém phần hài hước.…
Trích đoạn 1:Nằm lim dim trên mặt bàn nhìn Khoa, nó thấy Khoa đang giải đề tiếng Anh thoăn thoắt. Cái cậu này...có bằng IELTS cao trót vót rồi mà vẫn cố gắng tới vậy. Mà cũng phải, có bao giờ nó thấy cậu không cố gắng đâu. Cái gì cũng cố, cố học, cố chơi thể thao, hoạt động ngoại khóa, cố ăn, cố giao tiếp, cố cả cười. Đấy vừa nói xong, Khoa quay sang nhìn nó, nở một nụ cười ấm áp như mọi khi:"Đan nghĩ gì mà nhìn tao lâu vậy?""Không có gì, chỉ thắc mắc Khoa có bị lập trình trước không?"Trích đoạn 2:Bức thư chỉ vỏn vẹn 2 dòng:You.You are my good days. Hít một hơi thật sâu, tôi dụi đầu vào lòng Khoa. Hương nước hoa hòa lẫn với mùi nước xả nhàn nhạt, thấm trọn cảm xúc của tôi. Khoa choàng tay ôm tôi, không nói gì cả. Mãi một lúc sau, tôi mới ngẩng lên nhìn Khoa, anh nhìn tôi cười hiền. Nụ cười không còn gượng ép như trước. "Cảm ơn anh vì đã thành thật với cảm xúc của mình"Mắt anh hơi giãn, anh nhìn tôi ngạc nhiên rồi lại kéo tôi vào lòng."Anh đã từng nghĩ là mình không thể, cảm ơn em"…
Title: Mỹ nhân, em về chưa?Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi và tôi viết không có mục đích phi lợi nhuậnRating: NC-17Pairings: GRI aka NyongtoryCategory: Fantasty, Pink, Tragedy, Adventure, RomanceStatus: Multi-Chapter…
Tô Tương Tương là một nữ sinh cấp Ba, một nhân vật gây phong vân ở trường hội tụ đủ thứ trốn học, đánh nhau, không để ai vào mắt Một ngày Tô Tương Tương nhìn thấy học sinh mới chuyển trường Dư Nhiên đang đọc sách trong lớp cô liền cảm thấy tim đập loạn xạ không bình tĩnh lại đượcTừ đó mọi người liền nhìn thấy nữ quái Nhất Trung điên cuồng đọc sách không còn hư hỏng mà ngoan ngoãn làm cái đuôi nhỏ đi theo Dư NhiênTô Tương Tương : Dư Nhiên bài tập này làm thế nào vậy ?Tô Tương Tương : Dư Nhiên cậu xem tớ học đến mắt cũng đã có quầng thâm rồi này Buổi tối mùa hè, sau khi kết thúc lớp học thêm Tô Tương Tương lôi kéo Dư Nhiên đến bể bơi của trường Tô Tương Tương : Nhiên Nhiên nhân lúc trường không có ai cậu biến thành người cá bơi qua bơi lại vài vòng cho tớ xem được không ? Dư Nhiên : Muốn xem ? Nằm mơMọi người đều nghĩ học thần thành tích tốt, cao lãnh như thế sao lại để mắt đến Tô Tương Tương. Nhưng không ai ngờ được một hôm Tô Tương Tương tranh chấp với một nữ sinh đến đánh nhau Dư Nhiên nhìn thấy mặt lạnh đi đến bên cạnh cô hỏi " Tay có đau không ? " sau đó nhẹ nhàng xoa tay rồi khẽ hôn lên mu bàn tay của cô…
Đoạn trích:Nam nhân bị thôi tình tề tra tấn chính khó chịu, thân thể cuộn tròn cùng một chỗ, giữa hai chân mang theo một cái gối đầu không ngừng kích thích hạ thể. Nghiêm Lễ Chi đang lấy không chuẩn là thượng hắn vẫn là đem hắn lượng một đêm, Dương Kiên bỗng nhiên cung thân mình lăn đến hắn bên cạnh, nâng tay ở không trung sờ soạng sau một lúc lâu, cuối cùng một phen nhéo Nghiêm Lễ Chi áo sơmi vạt dưới, ngạnh sinh sinh đem hắn kéo đến chính mình trên người.Nghiêm Lễ Chi không dự đoán được hắn sẽ sử lớn như vậy kình, sửng sốt một lát, Dương Kiên mới mặc kệ nhiều như vậy, hắn đem Nghiêm Lễ Chi áp đến dưới thân, lung tung hôn môi cắn cắn hắn cổ cùng xương quai xanh, bàn tay từ Nghiêm Lễ Chi rộng mở trong cổ áo chui vào đi vuốt ve hắn bóng loáng kiên cố lồng ngực, còn tưởng chen ra hắn hai cái đùi hướng hắn trên người cọ.“Còn tưởng thượng ta?” Nghiêm Lễ Chi cười nhạo một tiếng, bị khiêu khích khởi vài phần hưng trí. Hắn cách Dương Kiên mỏng manh thể tuất tinh chuẩn tìm đến đối phương đầu vú vị trí, hung hăng sờ, Dương Kiên thân thể đạn động một chút, hừ ra một tiếng ngắn ngủi nức nở.Như vậy mẫn cảm?Nghiêm Lễ Chi rất ít nhìn thấy đầu vú phản ứng như vậy cường liệt nam nhân, đương nhiên cũng khả năng là thôi tình tề nguyên nhân, bất quá này cũng không ảnh hưởng hắn tiếp tục đùa bỡn hứng thú. Hắn triển bình Dương Kiên ngực bên trái vật liệu may mặc, khiến đối phương đầu vú hình dạng đột hiện ra đến, ra ngoài hắn dự kiến là, Dương Kiên đầu vú cũng không giống phổ thông nam nhân như vậy h…
Dựa theo một bộ anime khá nhiều người thích , cùng đọc để biết đó là bộ truyện gì nào. Mời m.n cùng đón xem *Lưu ýTruyện sẽ không theo sát anime mà chỉ có vài ý hơi giống mong lưu ý…
Cô gái bé nhỏ năm ấy chân ướt chân ráo bước vào cấp ba với mối tình dang dở thưở tấm bé . Cô luôn vui vẻ lạc quan như một bông hướng dương nhỏ luôn hướng về phía mặt trời là anh . Mãi mãi sẽ luôn như vậy…
Tôi cứ nghĩ mình sẽ phải sống trong bóng tối mãi mãi cho đến khi anh xuất hiện. Chính anh là người đã dạy cho tôi biết thế nào là yêu, như nào là thương một người."Cảm ơn anh vì đã đến"…
Tôi theo đuổi cuople Bác Quân Nhất Tiêu nhưng những người khác kể cả người thân cũng không hỉu cho tôi .Họ nói nam với nam mà sao đến với nhau nói tôi là khác người.…
Sân trường rộn ràng những tiếng vui chơiMột chàng trai ,một thiếu nữ đã đồng hành qua bao nhiêu nắm tháng Nhưng cớ sao ông trời lại thích sao nhãn Để mình tôi một mình đơn côi ,ôm nỗi buồn Hỏi người kia liệu có về bênh ta....…
Cô thương anh trao cả tấm chân tình mà cô có. Cô yêu anh yêu bằng cả sinh mệnh của chính cô. Mười hai năm cô chờ đợi anh trong hi vọng.Và rồi ... Trước mắt cô, anh tay trong tay hạnh phúc cùng người phụ nữ khác bước đi trong lễ đường.Hôn lễ của anh tựa như giấc mơ ngày nào mà cô hằng mơ ước. Vẫn là anh -người đàn đàn ông luôn xuất hiện mỗi đêm trong giấc mơ của cô với vai trò là 1 chú rể. Vẫn là đấy 1 lễ đường long trọng, cánh hồng rơi đỏ rực khắp nơi tô điểm cho tình yêu hạnh phúc của đôi uyên ương. Vẫn bộ váy trắng kia với những đường nét tinh tế, tỉ mỉ, đính những viên kim cương rực rỡ lấp lánh đầy sắc màu...Nhưng người khoác lên bộ váy xa hoa đẹp đẽ ấy, người đứng cạnh anh, bước cùng anh đến bên lễ đường cũng như bước tiếp cùng anh trên chặn đường dài còn lại ... không phải Cô....."Nếu tương lai không có cách nào đảo ngược, vậy em nguyện tiếp nhận sự thật đau lòng này ... Mới là điều quan trọng để em hoàn thiện lại cuộc đời."…