Tags:
3 Truyện
Tổng hợp REVIEW truyện MPREG

Tổng hợp REVIEW truyện MPREG

42,301 267 39

Mặc dù thể loại này không có quá nhiều độc giả (theo quan sát của mình), nhưng hy vọng là vẫn có một nhóm độc giả nhất định theo dõi dòng truyện này. List REVIEW chủ yếu là do mình COPY trên mạng và ĐI XIN REVIEW trên diễn đàn của Hội mê luyến Sinh tử văn, nhằm mục đích lưu trữ và chia sẻ tới mọi người. Nếu bạn nào thích và có nhu cầu review các truyện mà bạn đang đọc, đã đọc, hoặc muốn PR truyện của nhà mình, thì hãy inb Raph nhé!Cảm ơn tất cả các bạn đã đóng góp (và sắp đóng góp) vào list REVIEW này! Đặc biệt cảm ơn bạn Lâm đã dành thời gian chỉnh sửa và update nội dung, đồng thời cho phép Raph sử dụng rất nhiều review của bạn.Cảm ơn mọi người.…

COTE: Concept of Love

COTE: Concept of Love

3,293 290 119

Tình yêu là gì? "Một trong nhiều câu hỏi mà tôi bắt đầu tự hỏi mình gần đây. Tôi rời Phòng Trắng để tìm câu trả lời, Để tìm hiểu thêm về thế giới bên ngoài. Khái niệm Tình yêu và Cảm xúc là một trong số đó. Là một sản phẩm được sinh ra từ căn phòng trắng, tôi chưa bao giờ được dạy về ý nghĩa của từ "tình yêu". , Tôi không bao giờ nảy sinh bất kỳ mong muốn nào khác. Ayanokoji "s Lý do tại sao anh ấy tham gia ANHS là anh ấy muốn biết tình bạn và tình bạn cảm thấy như thế nào. Thay phiên đảm nhận Lớp học của giới thượng lưu. Ayanokoji sẽ cố gắng. Một số nội dung từ cuốn tiểu thuyết được bao gồm. nhưng tôi đã đảm bảo với Abridge và thay đổi một số sự kiện và lệnh của chúng.…

[Hồi kí]The Wednesday Suitcase

[Hồi kí]The Wednesday Suitcase

89 0 29

A story I wanted to remember before I forgot.Đây là một câu chuyện tôi muốn kể lại vì tôi sợ một ngày nào đó mình sẽ quên mất.Tôi sợ mình sẽ quên cảm giác kéo một chiếc vali màu đen qua ga tàu Bruxelles-Midi vào mỗi chiều thứ Tư.Tôi sợ mình sẽ quên căn phòng nơi mọi người tranh cãi về việc nên mở hay đóng cửa sổ.Tôi sợ mình sẽ quên những chiếc túi xách đắt hơn cả số tiền trong tài khoản ngân hàng của mình lúc đó.Tôi sợ mình sẽ quên chị Hương với đôi má giống một chú chipmunk.Tôi sợ mình sẽ quên những cuộc họp mà tôi luôn cố gắng trốn, và một người quản lý luôn tìm được cách lôi tôi quay trở lại.Tôi sợ mình sẽ quên cảm giác được bước vào một nơi hoàn toàn xa lạ, rồi một ngày nhận ra nó đã trở thành một phần của cuộc sống mình từ lúc nào không biết.Năm tháng không phải là khoảng thời gian quá dài.Nhưng đôi khi chỉ cần năm tháng cũng đủ để một thành phố trở nên quen thuộc, một chuyến tàu trở thành thói quen, và những người từng là người lạ trở thành một phần của ký ức.Đây không phải là một câu chuyện tình yêu.Đây là câu chuyện về công việc.Về tuổi hai mươi.Về những chuyến tàu giữa Paris và Brussels.Và về những con người đã vô tình trở thành một phần quan trọng trong một giai đoạn mà tôi không muốn quên...…