Đoản
Những mẩu truyện ngắn chua cay ngọt đắng đủ cả a.…
Những mẩu truyện ngắn chua cay ngọt đắng đủ cả a.…
Nói chung là anh phát hiện được bí mật của cô vậy là cô phải làm người hầu cho anh hết (Ngắn gọn súc tích)…
không biết miêu tả ra sao cái truyện nàynên vô đọc đi rồi biết…
Năm 10 tuổi Dưới tàng cây me buổi trưa hè , Lê San nói :`` Bâygiờ ai hái cho tớ chùm me trên kia , sau này tớ sẽ lấy người đó’’ Tiểu Nô ( Nguyễn Thanh Gia Vỹ ) : ‘ Em muốn ăn gì anh đều sẽ cho em , không cần lấy hạnh phúc đời sau mà nói bậy’’Tin Tin ( Trương Hà Duy Khoa ) đánh thật mạnh vào vai Tiểu Nô với vẻ mặt ‘mày muốn chết à” rồi nói : “Được, anh sẽ hái sau này em nhất định phải gả cho anh đó’’Nu Nu ( Nguyễn Thanh Yến Vy ) : “ em cũng muốn lấy chị ấy” vừa dứt lời 3 người đều quay sang nhìn ý nói : “ em la con gái không chơi được”Nu Nu T_TCuối cùng đều không ai hái được bởi vì bị ông chủ nhà ‘cùng chơi trò đuổi bắt’Năm 20 tuổi Lê San đang nằm đọc tiểu thuyết ở nhà , cặp chân cứ đong đưa trước mặt người nhìn .Gia Vỹ bảo : “ Anh có đẹp trai không ?”San không cần nhìn cũng biết anh ấy rất đẹp vậy nên đáp : “ Có”Gia Vỹ : “ Anh có đối xử với em tốt không ?”San mãi lo đọc: “ Có , rất tốt”Gia Vỹ : “ Anh có giàu không?”San : “ Có”“Em có muốn lấy anh không”“Có”. Mà khoan ....“San San chuẩn bị làm mẹ của con anh đi”“ T_T”…
Dưới ánh trăng rằm huyền ảo 🌕, bên bờ sông Hồng Giang yên bình, hai chàng trai ưu tú từ hai dòng họ danh giá bất ngờ chạm mặt. Nguyễn Quang Anh, con trai cả nhà Hội đồng Nguyễn, sắc sảo, điềm đạm mà vẫn ẩn chứa sự kiêu hãnh của bậc trượng phu. Hoàng Đức Duy, chàng trai thanh tú, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời tâm sự, tựa như tiên tử giáng trần.Trong không gian tĩnh lặng, tiếng gió, tiếng sóng hòa quyện với những câu thơ vừa ngâm, vừa đối đáp, như những nhịp cầu vô hình nối hai tâm hồn. Đêm Trung thu ấy không chỉ là thời khắc trăng sáng nhất, mà còn là phút giây hai con người ấy lỡ say vào ánh mắt nhau ✨, bắt đầu một mối duyên kỳ ngộ đầy thi vị và ẩn chứa bao điều chưa biết.Liệu ánh trăng có thể giữ mãi khoảnh khắc say mê ấy, hay cuộc đời sẽ đan xen những thử thách? Mời bạn cùng bước vào câu chuyện ngọt ngào nhưng đầy ẩn ý của Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy. 🌿…
Chuyện chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/399871635-rhycap-th%C3%ADch-c%E1%BA%ADu-lu%C3%B4n-l%C3%A0-l%E1%BB%B1a-ch%E1%BB%8Dn-%C4%91%C3%BAng-%C4%91%E1%BA%AFn-nh%E1%BA%A5t"An ơi, em có bao giờ hối hận khi thích một người chẳng biết nói quá nhiều lời yêu thương hay ngọt ngào như anh không?"" Minh Hiếu kì quá à. Em thích Hiếu mà nên dù anh thế nào đối với em Trần Minh Hiếu vẫn luôn là tuyệt vời nhất" Dưới ánh ban mai rực rỡ trên khoảng sân trường còn lác đác vài cánh hoa phượng đỏ, đám học trò quần âu áo trắng tinh tươm túm tụm trò chuyện, cười nói. Đứa nào đứa nấy đều mặt mày hớn hở, mang nét ngây thơ, trong trẻo như nắng sớm. Đây chính xác là thời điểm mà bất kể ai trong chúng ta đã trưởng thành đều muốn xuyên về để tận hưởng từng giây phút đẹp đẽ vô tư vô lo ấy phải không? Vì chúng ta nhớ những giờ học căng não trong căn phòng bí bách, nhớ gương mặt thầy cô lúc nghiêm lúc hiền, nhớ đám bạn thoải mái nô đùa, nhớ hàng cây xanh, nhớ góc ghế đá, nhớ...cái chạm tay vô tình lúc nhặt bút rơi, nhớ ánh mắt thoáng chạm nhau trong một khoảnh khắc, nhớ bóng hình nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ rực sau buổi chiều tan muộn. Chào mừng bạn trở về những năm tháng ấy!…