[JenSoo] Cậu Kinh Tởm Tôi ?
không H+ kết Helần đầu viết nên có nhiều sai sót ^^…
không H+ kết Helần đầu viết nên có nhiều sai sót ^^…
Tác giả:Phong Lưu Thư NgốcThể loại: Đam mỹ, xuyên nhanh, sảng văn, khoái xuyên, cường cường, linh hồn chuyển đổi, ảo tưởng không gian, đa dạng công thụ, bàn tay vàng chắc khỏe, nhiệt liệt đề cửChuyển ngữ: Phong Lưu, Erale, Tiểu Cát, Chuối Beta: BuBu, Tiểu Cát, Cúc kiên cường..P/s: Mình chỉ đăng lại vì muốn đọc offline thuiiii 😅----------------------------Một hacker tài giỏi bị Chủ Thần chọn trúng, đưa đi làm nhân vật phản diện suốt mấy trăm nghìn kiếp, không kiếp nào là không phải chạy như điên trên con đường tìm chết, rơi vào kết cục bi thảm. Khi rốt cuộc thoát khỏi sự khống chế của hệ thống phản diện, hắn quyết định báo thù, ngược tra, thay đổi vận mệnh. Dù nội tâm có rữa nát như thế nào đi chăng nữa thì ngoài mặt, hắn vẫn phải luôn đứng trên chuẩn mực đạo đức cao nhất.…
Love Yi Kyung và Se Jin 👩❤💘👧P/s: Fic này lẽ ra chưa được viết vì nội dung của nó có liên quan một chút đến những chap sau của fic " Tình yêu của chúng ta". Cơ mà mình lỡ ngồi xem lại mấy tập đầu của Night Light nên tự nhiên nghĩ đến cảm nhận của Lee Se Jin. Thế là fic này ra đời.Thanks…
-Title: Bạch Dạ Mộng Ảo-Author: Won Woyi aka Mỳ Cheollie-Disclaimer: họ không thuộc về tôi-Pairings: official couples (BTS & SEVENTEEN), Dino, Suga-Rating: T-Category: mystery, fantasy, tragedy,...-Summary: "Một chàng trai tuổi 17 luôn ao ước được bước vào một thế giới đầy thơ mộng và phiêu lưu cùng với người anh trai cùng mẹ khác cha của mình. Và một đêm nọ, khi bước theo tia sáng vào ban đêm, cậu không may bước qua một thế giới khác, thế giới không còn là nơi cậu sống..."-Note: •Bạch Dạ Mộng Ảo: Bạch tức là trắng, Dạ tức là ban đêm. Bạch Dạ Mộng Ảo mang nghĩa là Đêm Trắng Mộng Ảo. Một thế giới vào ban đêm nhưng thật đẹp với những tia sáng mơ mộng. •Một ý tưởng nảy lên sau khi xem lại bộ phim Inuyasha, cũng có một nhân vật tên Byakuya (Bạch Dạ Mộng Ảo).-Warning: Vui lòng không edit và mang fic ra ngoài!!!…
Thầm yêu, thầm thương, thầm nhớ và thầm lặng…
Tác giả: 天海逗你玩儿CP: Seo Yi Kyung & Lee Se Jin…
"Và em chính là bà chủ của tiệm bánh gấu nâu đấy cô ạ!" -Hương đã kết thúc bài thuyết trình bằng một câu nói khiến cả lớp ngỡ ngàng.Câu chuyện bắt đầu vào hè năm 2017Tiệm bánh chị gấu nâu chính là tiệm mà học sinh của toàn thị xã Phổ Yên này đều biết đến. Chỉ là một tiệm bánh không nằm ở vị trí đắc địa, không xa hoa mỹ lệ nhưng lại mang cảm giác sảng khoái nhờ sắc xanh của cây lá. Chính hương vị của bánh ngọt và không gian ở đây khiến cho bao học sinh lưu luyến mãi, không chỉ thế ở đây là có một anh nhân viên siêu đẹp trai mới vào làm. Chỉ là khuôn mặt không cảm xúc chỉ nói "Xin chào" và "Cảm ơn", chính vì lý do đó mà Hương vẫn không hiểu vì sao bà lại nhận cậu ta vào làm.Đeo lên chiếc tạp dề xanh than kết hợp với màu cam đậm, công việc làm thêm khi mới chuyển về đây cũng thêm thú vị hơn so với Hà Nội đông đúc tập nập kia nhiều.…
bubaigawara jin x toga himiko from my hero academia; ngôi thứ nhất, tự sự của twice.égniciee.…
Tác giả: ID522597347CP: Seo Yi Kyung & Lee Se Jin…
Trên truyện tranh: Dưỡng Địch Vi Hoạn (Nuôi Dưỡng Kẻ Thù)Tên khác: Dạ Mộc Mặc Lâm UyênTác giả: Phong Dữ Tự NhiênThể loại: Xuyên KhôngVăn án:Xuyên vào trong sách, trở thành người từng ngược đãi nam chủ, cuối cùng bị nam chủ ngược chết, còn muốn lấy được Ấp Giới Đồ mới có thể trở về? Dạ Mộc khinh bỉ, nàng không rảnh chơi trò chơi, nếu đã bị một quyển sách kéo vào rồi, vậy thì giết chết nam chủ để thế giới tan vỡ mà ra ngoài! Nhưng nhìn thấy tiểu nam hài trước mặt ốm đến trơ xương, giữa hai lông mày lại tràn đầy kiên nghị, nàng không hạ thủ nỗi. . .Được rồi, nàng bị bá khí của nam chủ áp chế rồi!Làm sao bây giờ?Nuôi lớn nam chủ, để hắn giúp mình tìm ấp giới đồ?Chủ ý này có thể!Nhưng nàng nuôi nuôi, nam chủ lại trưởng thành sai lệch, dĩ hạ phạm thượng không nói, còn cầm Ấp Giới Đồ dụ dỗ nàng!"Muốn không? Muốn thì lên giường trẫm."Nữ chủ lệ rơi đầy mặt, đã nói trước là minh quân chính trực đâu rồi? Nàng có thể nặn ra nuôi lần nữa không?Nam chủ mỉm cười, vỗ vỗ đầu của nàng, "Ngoan, đừng lộn xộn, tắm một cái rồi ngủ."…
Đây là câu truyện có thật về bùa ngải ở TháiLan mình mượn của chị " thảo Bube," đương nhiên là có xin phép đàng hoàng .Mình thấy truyện rất hay nên mới đăng mọi người đọc ủng hộ nhé! (mặc dù không phải mình viết )…
Vì người mà dấn thân vào bóng tốiVì người mà từ bỏ tất cả Vì người, mà không tiếc cùng người xuống nơi địa ngục ... Chỉ cần bên cạnh người thôi...…
Các câu nói nhân vật được sệt trên chị Google nhé. Nguồn : Cre Facebook, wattqad ... ai xem thì xem k xem thì thôi, nếu kị hoặc ghét mình thì có thể nhấn nút out hộ giúpGồm có 5 cặp đôi đc chia theo từng lượt của au, nếu có ý kiến thì cmt đi nhá đừng ngại tui hiền lắm đừng loTất cả #chap trên đều đc Phươngg Anhh copy và lấy ý tưởng của nhiều tác giả và nhiều độc giả...…
Những trang giấy nhỏ dành cho Phong Dư Đồng Châufic này là tổng hợp những thứ nhỏ nhặt viết cho Phong Dư Đồng Châu của mìnhđừng mang nó đi đâu cả, lần đầu viết có gì không tốt mọi người cho mình ý kiến…
Tên tiếng Trung: 老九门Tác giả: Nam Phái Tam Thúc - 南派三叔Thể loại: Bí ẩn, phiêu lưu mạo hiểm, kinh dị.…
tác giả styhiro1234…
Một truyện ngắn khắc nghiệt, lấy bối cảnh làng Vũ Đại - nơi danh dự nhà nho đã mục ruỗng giữa thời giao thời nhầy nhụa, khi miếng ăn trở thành thước đo nhân cách.Lão Tự, biệt danh Đồ Gàn, là tàn tích cuối cùng của lớp nho sĩ thanh cao: thà chết đói bên ngọn đèn dầu lạc, thà gặm cái bóng của mình, còn hơn cúi đầu trước bọn trọc phú giàu xổi. Lão tự nhủ: "Cái bụng có thể đói, nhưng cái lưỡi không được phép hèn".Thế nhưng, cái lưỡi ấy lại là kẻ phản bội tàn nhẫn nhất.Đêm trăng xanh xao, mùi thịt chó nấu nhựa mận từ nhà thằng Hanh - gã "người mới" giàu nhờ buôn lậu, áp-phe bẩn - bay sang như bàn tay vô hình vuốt ve dạ dày lép kẹp của lão. Một miếng đùi gà thừa, dính đầy nước dãi chó, nằm chỏng chơ bên chuồng. Và lão Tự - kẻ từng coi danh dự là đài cao khiết - đã cúi xuống, vồ lấy, nuốt chửng cả nhục nhã lẫn vị mặn chát của sự khuất phục.Ánh đèn pin rọi vào khuôn mặt lão, miệng còn dính mỡ gà lấp loáng. Thằng Hanh không giận, chỉ cười - nụ cười đắc thắng của kẻ đã bẻ gãy một tượng đài. Nhưng chiến thắng ấy để lại dư vị đắng ngắt: thế giới của hắn bỗng trống rỗng, hôi thối.Sáng hôm sau, lão Tự ra đình ngồi xó, mắt cúi gầm, lưỡi vô thức liếm nhẹ vành môi khô khốc mỗi khi nghe ai nói về đạo đức, lễ nghĩa. Cái cử chỉ ấy rùng mình, như lời nguyền vĩnh viễn: lão sống sót như một thực thể sinh học, nhưng đã chết hẳn như một con người.…