[tân sơn nhất] thôi đừng lỡ mất nhau, lần nữa
một câu chuyện của bối rối, tìm kiếm và trốn chạy. cameo quan quân, em bé phúc nguyên và nhiều nhân vật không tên.hầu như là sản phẩm của tưởng tượng, đừng áp lên người thật.…
một câu chuyện của bối rối, tìm kiếm và trốn chạy. cameo quan quân, em bé phúc nguyên và nhiều nhân vật không tên.hầu như là sản phẩm của tưởng tượng, đừng áp lên người thật.…
Tay em được nâng lên, xuyên qua lớp kính dày ngăn cách, vẫn là mười ngón đan nhau, giống như đôi bên đều đang nâng niu một báu vật mong manh quý giá. Minh Tân khẽ run khi hắn miết môi mình lên tay em, chu du qua từng tấc thịt da đầy cẩn trọng, cuối cùng dừng lại nơi ngón áp út, cắn lên đó một cái thật mạnh.Dấu răng của ma cà rồng được lưu lại, ngự trên ngón tay em giống như hình dáng của một chiếc nhẫn.…
Thời khắc khoảng cách giữa hai người rút ngắn về không, tựa như có bông hoa mùa xuân nở rộ giữa đêm đông, đón lấy làn gió đầu tiên sau cơn mưa phùn, đàn bướm bay loạn trong lồng ngực anh tìm được thứ còn rực rỡ hơn cả màu sắc.Nhưng thế giới này đã không lừa dối anh.Xung quanh anh, tất cả vẫn chỉ là một màu đen trắng.…
tsn|tanson|cách trai thẳng thoa son hộ cho nhau☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
ngủ ngon, anh thương tin...lowercase, tân sơn nhất và vài tbc không có thoại…
Nguyễn Hữu Sơn có một sự ám ảnh với bắp tay của Minh Tân-------------------------------------------------------Viết trong lúc bị phê đá xin thông cảmLà Tân Sơn Tân Sơn Tân Sơn{Reup chính chủ từ AO3}KHÔNG ĐEM ĐẾN TRƯỚC MẶT CHÍNH QUYỀN…
Cậu cũng không biết mình nên bắt đầu nói với anh từ đâu, rằng vũ trụ này rất rộng lớn, anh đi đây đi đó, gặp gỡ bao nhiêu con người, những câu chuyện cũ được cất đi rồi hãy cứ để nó đóng bụi, đừng mãi bận lòng như thế. Anh cũng chẳng thể mang theo hết những ký ức đó được đâu, bỏ em lại đi, anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.Nên là, sau này đừng giữ chỗ cho em nữa, sống thật tốt cuộc đời của mình đi.…
Nguyên tác: Thiên Quan Tứ PhúcTác giả: Mặc Hương Đồng KhứuĐồng nhân: Cùng Người Say MenThể loại: cổ đại, tiên hiệp, ABO, đoản, OOC…
Truyện Đam Mỹ H+⚠️❌⚠️ CẢNH BÁO ⚠️❌⚠️1. Truyện có H, cao H, hầu như chap nào cũng có H mọi người cân nhắc trước khi đọc. Nếu bạn không thích thì có thể quay xe ngay lập tức 😅2. Nhân vật chính là BìnhxTà, nhưng mang hình tượng là LươngxHy (bởi vì mình đã xem họ như BìnhxTà từ trong sách bước ra rồi).3. Truyện được viết dưới sự thảm khảo của truyện khác (mọi người đọc có cảm thấy quen thì cũng đừng thắc mắc nhe 😅😅).4. Truyện vẫn còn rất nhiều sai sót, mong mọi người bỏ qua.…
Chợt nhận ra là Tết đang cận kề rồi, năm nay bạn cún lớn diễn ngày cuối năm không kịp về quê đón Giao thừa...Notes: tất cả là sản phẩm của trí tưởng tượng, ngoại trừ 4 nhân vật được nhắc tên, những yếu tố còn lại chưa chắc đã thật sự tồn tại…
Dù có lẽ sẽ không dài lâuNhưng ta sẽ thật đậm sâuMối tình này không cần định nghĩa gì đâu…
Quyết định chọn con số 30 vì đó là con số đã xuất hiện với tụi nhỏ từ những ngày đầu - và tui cũng dõi theo từ hành trình ấy.Nhưng trong cái phòng ký túc đông đúc ấy, nổi bật lên có bốn đứa nhỏ. Còn tui thì say ke của tụi nó nên mới có chiếc fic này :3 Có thể còn nhiều thiếu xót nên mong cả nhà đón nhận và góp ý giúp tui nha, cùng nhau ủng hộ tất cà các bạn nhỏ nào ^v^…
Mấy giọt mưa rơi đều đều đập vào vải dù mấy tiếng như thôi thúc anh phải làm gì đó ngay lúc này, trái tim anh đập rộn theo từng giọt mưa rơi xuống. Hữu Sơn đã mất một tuổi thanh xuân để kiềm nén bản thân không vì nuông theo cảm xúc của mình để rồi đau khổ sau này. Nếu là bây giờ thì mọi chuyện đã khác đi nhiều rồi, Sơn đã có thể tháo gỡ cái xích vô hình anh tự khóa chặt ở chân mình, tự do đi lại đến nơi mình muốn.Chỉ là lúc này Hữu Sơn không muốn dối lòng mình nữa.…
Sống theo hướng ngay thẳng, thẳng thắng cụ thể là : Cổ ship ai kệ mẹ cổ đi. Vậy nhé ENDCảm ơn vì đã đến, love you!…
"Sang bên đó nhớ ăn uống đúng giờ, đừng thức khuya quá, mấy ngày đầu chưa quen thời tiết phải chú ý ăn mặc." Sơn máy móc nói, giống như chỉ lặp lại lời thoại được lập trình sẵn, chẳng có cảm xúc nào rõ rệt. Nhưng càng về cuối, giọng anh lại càng ngập ngừng, "Còn có..."Tân suy nghĩ một chút rồi tiếp lời anh, "Tốt nhất là đừng gặp lại."…
Phúc Nguyên một chàng sinh viên nhạc việnMinh Tân một dancer trẻ nhiệt huyếtHữu Sơn một ca sĩ trẻ tài năngHọ sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách để chiến thắng được thần chết…
Hình như mình bỏ lỡ duyên nhau rồi, em nhỉ?…
Chuyện mà Minh Tân ghét Hữu Sơn thì ai trong cái làng này cũng biết, nhưng cũng chẳng ai rõ nguyên nhân do đâu. Chỉ có một điều ai cũng rõ đó chính là sau cái đêm mừng sinh nhật của cậu Tân thì cậu chính thức ghét cay ghét đắng thằng Sơn làm gia nhân trong nhà, dù trước đó cả hai đều như hình với bóng!…
cùng người / nam nam / hư cấu / cao H / hài kịch / thiên chân chịu / cao HAlpha trương khởi linh X Omega Ngô tà ngọt thịt văn hệ liệt…
Chợt đến một ngày, Minh Tân nhận ra bản nhạc mà nó đã nghe đi nghe lại trong suốt ngần ấy năm bỗng dưng không còn hứng thú để bật nghe lại thêm lần nào nữa. Ly trà tắc ngoài hàng bún đậu mỗi lần đi ăn gọi không sót một ly nào, nay trên bàn lại thay thành một ly sữa đậu. Làn gió mùa hè dễ chịu mà nó hằng ưa thích lâu ngày làm nó cảm nhận được sự bức bối. Tình cảm của nó đối với một người trong ba năm vào một ngày trái gió trở trời dần phai nhạt đi hệt như có ai cố tình cắt đứt sợi dây tơ duyên, sau này không thể nối lại được. Nghĩ tới đây, nó cảm thấy bản thân mình tồi tệ kinh khủng.…