ONE SHOT | You Are My Moonlight
#kangminhee #Koojungmo #momini #minimo cre: @chiectaumaucam…
#kangminhee #Koojungmo #momini #minimo cre: @chiectaumaucam…
Một cuộc hôn nhân với sự sắp đặt, không có tình yêu. Liệu họ có đến được với nhau!…
Chúng tôi bắt đầu bằng vài dòng tin nhắn.Kết thúc cũng bằng cách... không nhắn gì thêm nữa.…
- Này, Tiểu Vũ, đợi anh- Plè... Anh chạy chậm hơn cả rùa bò- Aizz, con nhóc này... 2 đứa trẻ đuổi bắt nhau trên thảm cỏ xanh lốm đốm những bông hoa vàng nhỏ bé. Ánh nắng chan hòa phủ xuống cùng đùa vui với 2 đứa trẻ.......- Tiểu Vũ, em không được đi- Xin lỗi anh, đã đến giờ máy bay khởi hành- Tiểu Vũ...- Tạm biệt, người em yêu...- Hôm nay là ngày lễ tình nhân đấy- Ừ, tôi biết- Này, tôi có 1 bí mật muốn nói cho anh biết- Ừ, em nói đi- Hoàng Nguyên, hình như, tôi thích anh rồi. A không phải, là tôi yêu anh, yêu anh rất nhiều- Ừ- Anh không cần đáp lại tình cảm của tôi đâu, anh hãy để tôi đơn phương anh 1 cách tự nguyện - Tôi có nói với em, là tôi không yêu em?- A...- Ok, tôi và em, yêu nhau đi...- Chia tay đi, chúng ta dừng lại được rồi- Tiểu Vũ...- Buông tha cho tôi đi, tôi chịu không được nữa- Anh xin lỗi, em tha lỗi cho anh đi- Biến khỏi cuộc đời tôi... - Em thật tồi tệ, tại sao lại tàn nhẫn bỏ lại anh nơi này? Tại sao? Tại sao? Được rồi, em muốn đi, anh cũng sẽ đi cùng em. Tiểu Vũ, đợi anh...…
Lời cảnh báo cho mọi người qua câu truyện.Thể loại: kinh dị, ám ảnh, nhân văn.Tác giả: Chu Bá Thông…
Bao lâu rồi bạn chưa viết một bức thư ?…
Văn án: "Có những người, cả thanh xuân ta chỉ lặng lẽ đi ngang họ...Và đến khi họ quay đầu lại, ta vẫn đứng đó - như một thói quen chưa kịp quên."Mộc Lam từng nghĩ, tình cảm dành cho Tạ Duy Hàn rồi sẽ mờ dần theo năm tháng. Nhưng cô đã sai. Dù năm tháng có dày lên, dù gương mặt có xa cách đến đâu, thì chỉ cần một ánh mắt quen, mọi vết nứt trong lòng lại trở nên nguyên vẹn như ngày đầu.Tạ Duy Hàn là một người lính - mạnh mẽ, lạnh lùng, và cô độc. Anh không giỏi nói những lời yêu thương, cũng chẳng biết cách giữ một người bằng tay. Nhưng khi đã đánh mất cô một lần, anh hiểu... mình không muốn đánh mất thêm điều gì nữa.Họ gặp lại, không phải để nối lại một mối tình dang dở, mà là để đi cùng nhau, thật chậm, qua những ngày sau đó - với nhiều lặng im, nhưng cũng nhiều thấu hiểu.Đây không phải là một câu chuyện rực rỡ.Mà là một mảnh ký ức cũ -được gấp lại cẩn thận,và mở ra vào một ngày không nắng, không mưa...chỉ có gió khẽ lướt qua mái tóc người từng thương.…
"Sẽ không có kết thúc nếu ta vô tình gặp lại nhau""Mãi mãi vẫn là không có gì!" NguynNguynĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD DƯỚI TÀI KHOẢN @NguynNguyn262256 KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SAO CHÉP, BƯNG BÊ ĐI CHỖ KHÁC KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. NẾU AI ĐỌC TRUYỆN NÀY Ở WEB KHÁC MÀ KHÔNG PHẢI WATTPAD THÌ XIN QUAY VỀ TÀI KHOẢN NÀY.…
lần đầu viết truyện sẽ rất dởthể loại:đoản văn,cổ đại, ngược...Tình trạng: hoànvăn án: - Mạc Ngôn, chàng có hay không đối ta động tâm? _. ...Chưa từng-*- - Minh Liên, nàng thắng rồi,ta quả nhiên đối nàng động tâm.Hai người họ, một người hiểu rõ quá muộn,một ra đi quá sớm.…
Đối với hắn, "yêu" không hề tồn tại. Tất cả người phụ nữ xung quanh hắn, đều muốn đem hắn lợi dụng nhưng kết cục rất bi thảm... Nữ chính xuất hiện trong mắt hắn như một cái gai. Nhìn là muốn giết, muốn biến cho cô khuất tầm mắt. Nhưng thậm chí cả tát nhẹ vào cô cũng hắn cũng chẳng thể giơ tay lên được. Bởi vì sao? Hắn vừa yêu. Phải, rất yêu nhưng nó tỉ lệ thuận với cái hận. Hắn hận? Rất hận!!!!Cùng đón xem hắn ta sẽ có cái kết nào cho câu chuyện của mình…
Không biết trút vào đâu những suy tư. Không biết chuyện trò cùng ai về những điều mình nghĩ. Thôi thì gửi tạm vài thứ linh tinh vụn vặt hằng ngày lên đây vậy!…
Thương em nhiều.…
văn mình viết không hay lắm, chỉ hứng lên rồi viết lên cảm nhận mọi thứ xung quanh bản thân thôi..(tùy bút)…
Mình up lên đây với mục đích đọc offline,nếu có vấn đề gì các bạn cứ bảo để mình gỡ Note:Không gạch đáTác giả:Nhất Cá Tiểu Bình Cái , Nắp Ấm NhỏThể loại:Ngôn Tình, Trọng Sinh, Điền Văn, Cổ ĐạiNguồn:macthienyblog.wordpress.comSố chương: 142Thể loại: trọng sinh, cổ đại, điền văn, nam chính phúc hắc, bá đạo, chung tình, 1-1Edit: Mạc Thiên YMỗi một người khi vừa sinh ra đã được ông trời sắp đặt trước số phận. Ví dụ như số phận của nàng ở kiếp trước,chính là kết cuộc đau buồn bởi lẽ người nàng yêu thương lại đi yêu sâu đậm người con gái khác.Nàng có được cơ hội sống lại lần nữa, nàng quyết định không chạy theo những thứ xa vời vốn không có được kia nữa, chỉ mong một cuộc sống tự tại, nhàn nhã.Thế nhưng...Tô Tuệ Nương: Cậu điên rồi sao?Người nào đó: Vì nàng, ta đã điên từ lâu rồi!…
Thể loại: Truyện ngắn…