(Long x Hùng) Khóc Trong Nụ Cười
Chẳng phải vừa khóc rồi trên môi lại nở nụ cười...…
Chẳng phải vừa khóc rồi trên môi lại nở nụ cười...…
Đôi mắt ấy cứ nhìn tôi mãi như đang khát khao về một ngày được trở về với sự tự do trong bầu trời xanh hoà bình...…
Hãy để những bó hoa này thay lời anh dành cho em vì từng đoá hoa đều có ý nghĩa - mong em hiểu lòng anh…
Tinh thần có cứng rắn đến mấy cũng dần sụp đổ khi chứng kiến từng người đồng đội của mình ra đ.....…
Đừng gánh chịu mọi áp lực một mình khi còn có người vẫn đang kề cạnh, nếu trong lúc mày gặp khố khăn nhất - hãy nhớ đến tên tao đầu tiên...…
Vẫn còn có bờ vai dựa vào, một ánh mắt vẫn luôn hướng về mình và một bờ môi luôn chờ nụ hôn từ mình...…
Dù trước đó em rất thích bản thân có không gian riêng cũng như tự mình làm hết nhưng từ khi tham gia chương trình thì chẳng còn khái niệm "không gian riêng và tự làm hết mọi việc nữa" - trong khi đã có anh?Vì khúc tựa má trên bìa đó đã khiến tui mê hoặc hai ảnh mất tiêu gòi nên mong mọi người thích chiếc fic nhỏ xinh này của tui nghenĐừng bưng ẻm đi đâu hết nha mọi người - thương tui nha mọi người😚🫶🏻…
Chẳng phân biệt được gì nữa...…
Có gì đó đang âm ỉ từng cơn trong lòng anh...…
Cậu khóc vì nhớ người kia, liệu cậu có biết tôi xót cho cậu như nào?...…
Chỉ còn tiếng nhịp tim đập và hơi thở…
Say người...…
Cậu là người cho tôi biết được mình vẫn là một người có cảm xúc và không bị chai sạn chỉ là do không bộc lộ…
Trận này chỉ xoay quanh cậu và tôi...…
"Chiến sĩ nhỏ...Người nhỏ nhưng tinh thần đánh giặc không nhỏ"…
Mọi sự lo lắng dần tan biến khi người đã đi đến chốn an toàn với tôi…
Sen nghiêng người một chút, đủ để hơi thở của Hải chạm vào bờ vai mình khi gió xoay...…
Sau mệt mỏi, ta lại gần nhau thêm một chút...…
Giá như tôi có thể được người nghe thấy tiếng lòng để hiểu dược bên trong đang âm ỉ điều gì...…
" Cậu chỉ cần ngồi im để tôi vẽ nên dung nhan của cậu"…