Nut bế Hong ra khỏi giường, bế thẳng vào nhà bếp. Anh để cậu ngồi trên bàn đá cao, còn mình thì đứng giữa hai chân cậu, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.Hong như một chú khỉ con dính người, tay không rời khỏi vai Nut, mắt cứ dán chặt vào từng động tác của anh."Ăn bánh mì áp chảo nhé? Có thêm trứng ốp la lòng đào em thích nhất này.""Ừm... cho nhiều xúc xích vào.""Tuân lệnh."Nut vừa làm vừa thỉnh thoảng quay lại hôn vào má Hong một cái "chụt" rõ kêu. "Nut!". Hong lại giả vờ nhăn mặt nhưng đôi mắt thì cong tít lại vì hạnh phúc. "Sao?""Đang nấu ăn mà cứ hôn miết.""Thế em đừng đứng gần tao nữa, bế em sang kia ngồi nhá?"Hong lập tức siết chặt anh hơn."Ứ ừ...."…
Cuộc chia tay của Hong diễn ra vào một buổi tối mưa.Một cuộc cãi vã ồn ào, những lời trách móc gay gắt. Một người thứ ba chen vào, một câu nói nhẹ tênh từ bên kia, và rồi mọi thứ kết thúc không như cách nó bắt đầu, phũ phàng và tàn nhẫn.Hong gọi cho Nut lúc nửa đêm.["Nut."]Giọng cậu khàn, đứt quãng. Nut bắt máy ngay.["Tao đây"]Chỉ hai chữ, nhưng đủ để Hong bật khóc nức nở.Nut không hỏi gì. Cũng giống như rất nhiều lần trước đó, anh chỉ khoác áo, cầm chìa khóa, lao ra ngoài. Con đường quen thuộc tối nay ướt đẫm, đèn đường nhòe đi trong mưa, mọi thứ mờ mịt như chính lòng Nut.Hong mở cửa khi Nut vừa đến. Cậu đứng đó, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe. Chỉ cần nhìn thôi, Nut đã hiểu."Chia tay rồi hả?"Hong gật đầu.Nut bước tới, ôm lấy cậu. Hong vùi mặt vào vai Nut, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Toàn thân cậu run rẩy, bám chặt lấy Nut như thể chỉ cần buông ra là sẽ sụp đổ hoàn toàn.Nut đứng yên, để Hong khóc.Anh nghĩ, có lẽ khoảnh khắc này cuối cùng cũng đến. Khoảnh khắc Nut vừa sợ vừa chờ đợi. Sợ vì biết Hong sẽ đau đến mức nào, nhưng cũng chờ đợi vì trong một góc rất nhỏ của lòng mình, Nut đã từng hy vọng rằng: Sau cơn đau này, Hong sẽ quay đầu nhìn thấy anh.Truyện được viết dựa trên bài hát nên nó sẽ khá nhạc kịch. Mn cân nhắc nhé🫶🏻…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
Truyện Be My Player Two của tác giả Brave2Y Truyện kể về một chàng game thủ nổi tiếng bị đánh bại bởi một cậu nhóc vô danh. Yêu hận tình thù bắt đầu từ mối lương duyên này"Đại khái là t thích MaxkyBas nên t tham khảo truyện trước khi xem phim, dịch cho t đọc nên luôn tiện share cho mọi người đọc chung thôi. Vì t khá tiếng Anh hơn tiếng Thái nên t sẽ dịch từ bản anh nhé. Có gì sai sót mong mọi người hoan hỷ và góp ý để t sửa nha.…
Reup! Mình là bạn của Augenstern14. Nên tui đã xin phép reup lại fic cho mn vẫn có thể đọc khi bồ ấy close watt.[Edit- chuyển ver ( dựa trên fanfic ABO do mình tự edit [Nuôi bảo bảo không dễ].)Vegaspete, OE]…
Tony và Stephen là những người khá kín đáo. Cuộc hôn nhân của họ chỉ liên quan đến hai người họ, không ai khác. Vậy nên họ chỉ đơn giản là không nói cho ai biết cả.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, được đăng tải ở wordpress và wattpad. Vui lòng không repost đi nơi khác.…
Mùa hạ của tôi có màu xanh lá non tơ và chút vàng nhạt lấp lánh trên những tán cây. Trên con đường nhỏ dẫn vào khuôn viên trường, từng đợt gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hoa quế thoảng trong không khí. Đó là mùi hương dịu dàng nhưng dai dẳng, như một lời thì thầm của mùa hè, cứ thế len lỏi vào từng kẽ tay, vương lại trên tà áo.…
Chỉ là chuyển ver hoi~~Đây là fic thứ 2 Mew edit , mọi người ủng hộ Mew nhé! Kam sa mi taNội dung: Đọc đi rồi biết~~~ NGHIÊM CẤM KO ĐƯỢC ĐỌC CHÙA~~~Nguồn: @MiinDii…
Fic được lấy cảm hứng từ tranh của đại thần Vish trên X. Kể về việc Dan heng và Stelle đã không ở trên một chiến tuyến nữa. Số phận chia cắt hai người, tơ duyên khiến họ gặp lại rồi cuối cùng lại đối đầu nhau.…
Đây là câu chuyện về một ngôi trường không tồn tại.Một trò chơi mà người thua sẽ chết.Một cô giáo ma chưa từng yêu ai.Và một học sinh...phải cưa đổ cô giáo để sống sót.Liệu Jennie có thật sự thoát khỏi Lớp học Hắc Ám?Hay ngay từ đầu...đó đã là cái bẫy dành riêng cho nàng?…
Sau khi Kim Minhyuk đăng cơ, Jennie ngỡ rằng bản thân cuối cùng cũng có thể ở cạnh người mình yêu.Thế nhưng thứ chờ đợi nàng không phải phượng bào hay ngôi vị Hoàng hậu.Mà là một chén rượu độc.Trước khi chết, Kim Minhyuk chỉ cười lạnh: "Từ đầu đến cuối, ngươi chỉ là một quân cờ giúp trẫm lật đổ Đông Cung. Người như ngươi, cũng xứng làm Hoàng hậu sao?"Đến lúc ấy, Kim Jennie mới biết tất cả đều là giả dối.Người thật lòng đối xử với nàng, chỉ có Kim Jisoo.…
Headcanon Ifa lớn hơn Ororon và Ifa vẫn quen miệng gọi Ororon là người anh em dù hai người đang hẹn hòNgười viết đã dành 2 ngày để cày hết story Natlan nói chung và Ifa nói riêng để bú hàng gay một cách authentic…