[AllVietnam] List of my creations
Đậy là một câu truyện tổng hợp các câu truyện ngắn của tớ, mong mọi người ủng hộTác giả: VerassMoon Ngày xuất bản: 23/1/2016 Ngày hoàn thành: ???…
Đậy là một câu truyện tổng hợp các câu truyện ngắn của tớ, mong mọi người ủng hộTác giả: VerassMoon Ngày xuất bản: 23/1/2016 Ngày hoàn thành: ???…
link : https://babybluegarden.wordpress.com/2013/09/25/long-fic-why-her-hetalia-list-chapter/được dịch bởi TÂM KHIẾTđã được cho phép đăng lạixin hãy giữ một tâm trạng vui vẻ khi đọc…
"Trên đời này thứ Đình Trọng tự tin nhất chính là tình yêu của Tiến Dũng. Bởi vì anh yêu cậu nhiều như thế, cậu chưa từng tưởng tượng một ngày anh sẽ nói chia tay."______________________________________Link ảnh bìa: https://www.pinterest.com/pin/304767099756648205/…
Đây là truyện đầu tay của mik nếu có sai sót mong các bạn góp ý. Truyện này là nói về các ship với viet nam có thể mik sẽ viết các cặp khác nx à mà đây là Hetalia(ko biết tìm google nhé)CẢNH BÁO: truyện sẽ có các yếu tố như là giết người, Yandere,v.v... Và nó sẽ hư cấu chứ không dựa trên bất kì lịch sử hay 1 sự kiện nào ngoài đời...chừ những ngày kiểu cá tháng tư, Halloween, Noel,...v.v.. Truyện bởi:Happy(12) Ảnh bìa là do mình vẽ mình biết nó rất xấu nhưng thực sự mình khống muốn lấy ảnh của người khác vì họ đã mất rất nhiều thời gian để vẽ ra nó! Dù sao mong bạn đọc truyện zui zẻ.Ảnh bìa vẽ bởi: Happy ( là tác giả bộ truyện tên đầy đủ là Happy 12)…
Câu chuyện về nhiếp ảnh gia Đình Trọng và một mối tình dài hơn 6 tháng.___Link ảnh bìa: https://different-landscapes.tumblr.com/post/171492931434…
"Nơi em đổ mưa rồiNơi anh thì vẫn chưaAnh đã quên em rồiCòn em thì vẫn chưa..."Cuối cùng thì bạn phải thương một người đến đâu để biết cả tiết trời nơi người ta sống dù bạn không ở đó và người ta đã quên bạn mất rồi?__Đoạn thơ trên kia mình có chỉnh sửa một chút để phù hợp với nội dung truyện. Hai câu gốc ở kenh14.vn là:"Chỗ anh mưa rồi à? Nơi em ở vẫn chưa.Anh quên em rồi à? Em thì vẫn chưa..."…
Mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một màn đen kịt, thở dài dứt khoát nói - "Mình chia tay đi!."- "Anh cũng biết mà, vào mùa hạ ve sầu sẽ đến cất tiếng kêu nhưng khi kêu nhiều rồi cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi. Bất chợt nhận ra hình như mùa hạ và mình không còn hợp nhau nữa rồi."Ngày viết 18/2…
"Em chưa bao giờ muốn rời bỏ chúng ta." Tôi gạt nước mắt, ngước lên nhìn thẳng vào mắt nàng. "Nhưng bây giờ thì có vẻ là, em không thể cố chấp như vậy được nữa."…
Vì yêu con người mà cô ấy quyết định rời bỏ quê nhàVì tình yêu với tiên cá mà hắn đã từ bỏ tất cả mọi thứ hắn cóNhưng kết cục cuối cùng thì ai sẽ là kẻ được hạnh phúc?Warning: OOC nhẹPairing: ScotViAuthor: MizuEditor: LazArtist: SứaGothic: Nekko…
Đất nước chia cắt, một chuyến tàu tập kết lỡ hẹn đã rẽ hướng số phận lứa đôi. Hoàng đi theo lý tưởng cách mạng, trở thành chỉ huy quân giải phóng. Huy kẹt lại đô thành Sài Gòn, dấn thân làm sĩ quan tình báo của chính quyền đối lập. Hai con người ở hai đầu chiến tuyến nhưng âm thầm thiết lập một giao ước sống còn suốt những năm tháng ly tán.🚢 Tên truyện: Chuyến tàu không bến🚢 Tác giả: Chris Trần🚢 Thể loại: Tiểu thuyết lịch sử, Mưa Đỏ (2025) RPF; Alternate Universe - Chiến tranh Việt Nam; tình trai; tình đồng chí; chiến sĩ cách mạng GPMN/VNDCCH x sĩ quan tình báo VNCH; tình yêu định mệnh; ngược thân ngược tâm; ly tán và đoàn tụ; chữa lành; Nguyễn Huy điên cuồng yêu và che chở Đỗ Nhật Hoàng🚢 Pairing: Đỗ Nhật Hoàng x Steven Nguyễn🚢 Số chương: 40 + 1❗️Disclaimer: Truyện chỉ mang tính chất giải trí và không liên quan đến đời thật.…
Warning: VietNam!aucharacter death…
tác phẩm lấy chủ đề về game Valorant và hành trình làm nên 2 người Khang và Giang - vốn là 2 cô cậu bạn thuở nhỏ. dần dần họ trở thành những người có sức ảnh hưởng lớn trong cộng đồng Valorant thế giới…
Đất Bắc trời Nam, non xanh nước biếc, sông dài khói sóng, đồng rộng hương cau. Giếng ngọc soi trăng, mái đình vọng trống, chùa làng ngân mõ, tre rợp đầu thôn. Người xưa trọng chữ hiếu, nặng tình duyên, giữ nếp gia phong, coi trọng đạo lý. Vợ chồng một bước, phúc họa song hành; duyên số một phen, nhân tình vạn thuở. Chuyện kể rằng: Con gái thầy đồ, tài hạnh song toàn, lòng như trăng sáng. Chàng út nhà phú, tính tình lạnh nhạt, chí đặt thương trường. Bậc cha mẹ vun vào, mối duyên trầu cau, hôn sự thành đôi mà lòng còn cách. Song qua thử thách, lửa tình nhen nhóm; trải lắm bể dâu, nghĩa nặng vợ chồng. Ấy cũng để tỏ rằng: Duyên trời se sẵn, khó tránh mà thôi; tình người vun vén, càng lâu càng đậm. Nước có khi động, trăng có khi mờ; song khi lặng sóng, ánh vàng tròn vẹn.…
Cô gái nhỏ tuy bướng bỉnh nhưng lại cất giấu một trái tim bao dung đến ngốc nghếch. Chỉ có cô gái ấy mới đủ dũng cảm để bước vào thế giới đổ nát của anh, nhẫn nại nhặt nhạnh từng mảnh vỡ, rồi dịu dàng ôm lấy chúng, sưởi ấm cả một khoảng không tăm tối lạnh lẽo.Thế nhưng chính anh, bằng sự hèn nhát và bốc đồng của mình, đã tự tay đẩy cô gái ấy ra xa.Anh lại nhớ cô rồi.Nhớ đến mức lục phủ ngũ tạng đều quặn thắt, đau đến không thở nổi.…
Oneshot theo thứ tự A to Z xoay quanh Việt Nam. Lẽ dĩ nhiên, đây không phải là Vietnam no harem mà chỉ là tập hợp các oneshot của từng couple riêng lẻ mà thôi. Disclaimer: Nhân vật thuộc không thuộc quyền sở hữu của tôi, họ thuộc về Hima-papa. Thứ duy nhất tôi sở hữu là văn phong, cốt truyện. Fanart cũng không thuộc quyền sở hữu của tôi, mọi bản quyền thuộc về artist gốc.…
Họ gặp nhau vào một buổi chiều muộn, khi sân trường chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán phượng chưa kịp đỏ rực. Hạ Ly - cô gái có nụ cười mỏng nhẹ như sợi nắng cuối ngày, và Nhật Nam - cậu trai chẳng bao giờ nói yêu, nhưng lại khiến người khác muốn tin vào một định nghĩa rất riêng của "thích"."Mày nhìn gì hoài vậy?" - cô hỏi, giọng pha lẫn bối rối và thờ ơ."Nhìn người khiến tao quên luôn công thức đạo hàm," - cậu đáp, chẳng buồn giấu nụ cười.Tình cảm giữa họ không ồn ào, không lời hứa hẹn. Chỉ là vài ánh mắt vô tình chạm nhau, vài câu nói tưởng đùa mà thật, và một điều gì đó cứ lớn dần lên qua từng buổi tan học chậm rãi.Câu chuyện này không viết bằng ngôn từ khoa trương. Nó là từng cái liếc mắt, từng câu "mày - tao" vừa ghét vừa thương. Là hành trình mà một đứa giỏi Toán dần học cách hiểu cảm xúc, và một đứa mê ngữ pháp bắt đầu loạn nhịp tim vì một người chẳng theo quy tắc nào cả."Grammar Của Tôi, Logic Của Cậu" - một câu chuyện tuổi học trò đầy tinh tế, nơi thính rơi như mưa mùa hạ, và tình yêu thì đến như thể đã từng lỡ hẹn từ kiếp trước.P/s: Đây là lần đầu tiên mình viết truyện. Mong rằng bạn sẽ cảm nhận được một chút dịu dàng của thanh xuân qua từng dòng chữ này. Truyện nằm trong chuỗi Nét Phấn Trên Giấc Mơ Hè.Ký tên: Thy Bảo…
· Tệ thật, tớ thật tham lam khi ngay cả trong mộng cũng muốn cả hai cậu xuất hiện. "Bỏ thì thương, vương thì tội..."· Người trong mộng của tớ không phải là cậu ấy…
"Minh Khang, đi học thôi!!!"Đó là câu nói quen thuộc mỗi sáng của Việt Anh, câu ấy anh đã nói suốt mười bốn năm, số lượng còn nhiều hơn lúc anh gọi chị em trong nhà xuống ăn cơm. Minh Khang, cái tên đã gắn liền với anh suốt mười bốn năm đi học, từ mầm non đến cấp 3.Nhưng rồi, vào một ngày đầu hè, anh đã không còn nghe được câu đáp lại, người bạn mang tên Minh Khang đã rời đi, để lại mối tình tuổi học trò dang dở của cả hai, để lại biết bao nuối tiếc cùng sót xa. Lần cuối cùng họ nói chuyện đã không còn cười đùa được với nhau, không một lời tạm biệt mà cứ thế biến mất.Mười năm qua đi là mười năm Việt Anh sống cùng nỗi nhớ về cậu bạn ấy cũng nỗi day dứt trong lòng, anh cho rằng bản thân lúc ấy đã quá yếu đuối nên cậu mới rời đi không lời từ biệt như vậy. Vẫn là Việt Anh và Minh Khang nhưng khi gặp lại đã là mười năm sau.Hai con người, hai hoàn cảnh, hai trái tim, một nhịp đập, một tình yêu.…
Ở Việt Nam, người ta lớn lên cùng những câu đồng dao, những trò chơi tuổi thơ, những góc làng quen thuộc đến mức không ai còn để ý đến chúng nữa.Nhưng có những thứ... không nên bị lãng quên.Người ta truyền tai nhau rằng, tồn tại những "cánh cửa" (door - cánh cửa) không nằm trong thế giới này. Chúng không xuất hiện ngẫu nhiên, mà được kích hoạt bởi chính những điều quen thuộc nhất: một bài đồng dao cũ, một chiếc cầu khỉ, một căn nhà trọ giá rẻ, hay đơn giản chỉ là một lần lỡ đáp lại tiếng gọi trong đêm.Một khi đã bước vào, bạn sẽ không còn ở Việt Nam mà bạn biết nữa.Ở đó, mọi thứ vẫn rất "Việt Nam"-nhưng sai lệch.Dòng sông không chảy mà nhìn bạn.Cây đa không đứng yên mà thì thầm gọi tên.Những bài hát trẻ con không còn vô hại, mà trở thành luật lệ (rules - quy tắc) quyết định bạn sống hay chết.Lâm Thu Thạch chưa từng nghĩ mình sẽ bị kéo vào những nơi như vậy.Cho đến khi cậu mở nhầm một "cánh cửa".Nguyễn Nam Chúc xuất hiện bên cạnh cậu từ lần đầu tiên đó-bình tĩnh, sắc sảo, và dường như đã quen với những quy luật méo mó của thế giới này. Nhưng càng đi sâu qua từng cánh cửa, Thu Thạch dần nhận ra một điều đáng sợ hơn tất cả những gì họ đối mặt-Không phải mọi "cánh cửa" đều muốn giết bạn.Có những cánh cửa... muốn giữ bạn lại.Và không phải mọi thứ trong đó đều là quái vật.Có những thứ từng là con người.Mỗi chương là một cánh cửa.Mỗi cánh cửa là một câu chuyện.Mỗi câu chuyện là một cái bẫy được ngụy trang bằng ký ức quen thuộc nhất của bạn.…
Năm mười sáu tuổi, Linh Anh từng nghĩ mình chỉ là một cái bóng mờ nhạt giữa những điều rực rỡ. Cho đến khi Phạm Kiến Luật xuất hiện, như một cơn gió mùa hạ, vô tình làm nghiêng cả quãng thanh xuân yên lặng của cô.Nhưng thanh xuân vốn đẹp nhất ở những điều dang dở... và day dứt nhất cũng là những lời chưa kịp nói thành câu.…