Girl Comes From A Rainy Day In September
Cô gái đến từ ngày mưa tầm tã đầu tháng 9Tôi đã yêu em được 2 năm rồi...…
Cô gái đến từ ngày mưa tầm tã đầu tháng 9Tôi đã yêu em được 2 năm rồi...…
《ShortFF_V-BTS》Em tình cờ được biết anh,được yêu thương anh.Nhưng em không may mắn đến như vậy...may mắn một lần được anh coi là cả thế giới."Taehyungie,mong anh sẽ trở thành người hạnh phúc nhất trên thế gian này"…
-Oneshot-Câu chuyện ngắn về tình đơn phương của một cô học sinh may mắn được học cùng lớp với người mình thương. "Yêu, đến tột cùng ta mới nhận ra bản chất của nó, là mù quáng.""Nếu tôi nhận ra sự ngu ngốc của mình sớm hơn, có lẽ, đã không có tôi của hiện tại, ngông cuồng mà yêu em."…
Một thành phố chỉ tràn ngập chiến đấu, chém giết chỉ để có tiền. Trong đó có một anh chàng mang biệt danh " Thần Chết " đã xuất hiện và khuấy đảo những kẻ tự cao. Nhưng anh vẫn còn phải trong quá trình luyện tập khá là gian nan.....muốn biết thêm thì đọc đi nhé…
♥ Hãy tìm đến đây để đơn giản thưởng thức 1 ly trà sữa ấm áp. ♥ Tìm đâu đó 1 vài cảm xúc giống mình trong cuộc sống này. ♥ Để cảm nhận một thời từng trãi và để sưởi ấm tâm hồn mình. *lưu ý đây là những câu chuyện của tất cả tác giả mình cảm thấy hay và muốn chia sẻ với mọi người, đọc truyện vui vẻ nhé■ enjoy~…
Thời tuổi trẻ, chắc ai cunc từng có một câu truyện tình đơn phương của riêng mình. Tại đây hãy cùng các nhân vật tìm hiểu các câu truyện tình của họ . Những câu chuyện nhẹ nhàng, và giúp ta giải trí và thấu hiểu hơn những cảm xúc thời tuổi trẻ.…
"Tôi nói với Tần Khoa, anh phải đối xử tốt với em, nếu không coi chừng em làm hồng hạnh leo tường đó.Tần Khoa bình tĩnh nói, em không xinh đẹp, đầu óc không lanh lợi, tứ chi lại không phát triển, ngũ cốc cũng chẳng phân biệt được, hay mắc sai lầm vào những lúc quan trọng. Em xác định là lúc em leo tường thì bên kia tường có người à?"…
Yêu một người không yêu cái cảm giác mà ai cũng từng trải qua và tôi cũng vậy…
"Mình đưa cậu về với những ngày nắng hạ.""Cậu có đi với mình không?""Mình không."Có lẽ là khi ta thật sự thích một người, sẽ vì người đó mà ngắt đóa sao trên trời.Như một chú chim về tổ, cần được vỗ về sau những đêm dài xa nhau..._______s. 21/4/2026e. ?_______Nguyễn Ngọc Ý Nhi w Mai Gia Bảo.…
Chuyện gì sẽ xảy ra khi Tokito Muichiro xuyên không thành Portgas D. Ace?…
cúp bồ 2 tháng tuổi của tôi GétBai…
" Người ta nói, anh giống ánh bình minh tươi sáng, ấm áp mang lại niềm hạnh phúc cho tất cả mọi người trên thế gian, còn người thì giống ánh hoàng hôn, tuy cũng rất ấm nhưng lại ngột ngạt, ảm đạm không ngờ " - Tôi nghĩ Tôi rất thích ngắm hoàng hôn, nếu ai đó hỏi tôi như vậy. Người cũng thế. Một vài người cho rằng sở thích của chúng tôi là kỳ quái, vì không phải bình minh nhìn cũng na ná thế hay sao. Nhưng thực chất thì hoàng hôn lại là một thế giới khác, nó không đem lại cảm giác tối tăm, cũng không quá rực rỡ. Nó trầm lặng đến và cũng trầm lặng rời đi, lặng lẽ bao trùm cả nhân gian bằng ánh nắng êm đềm, giấu kín bao tâm sự, bao nỗi cô đơn của một kiếp người. Người thích ngắm hoàng hôn vì thế, còn tôi thích chỉ vì tôi muốn biết bình minh và hoàng hôn khác nhau chỗ nào..... Thỉnh thoảng, tôi chợt nhận ra, đâu đó trong ánh mắt và trái tim tưởng như rộng lớn lắm của người cũng le lói lên một nỗi buồn huyễn hoặc của hoàng hôn. Lúc nào cũng thế, ngắn ngủi, như một ánh nến sắp tắt.......…
Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh Thể loại: Ngôn tình, đô thị, sủng, huyền huyễn, hài hước, HE.Chuyển ngữ: Petite MaisonNguồn: Wikidich, Tấn GiangVăn án:Đây là một câu chuyện về cuộc đời thầm lặng của một hải tộc trên đất liền.Cô thức tỉnh huyết thống Hải tộc, có thể đi lại tự do trên biển.Trước môi trường sống ngày càng khó khăn của xã hội hiện đại , cô quyết định mang một đám cá bảo bảo từ đại dương, cố gắng thích ứng sinh hoạt ở đất liền và học tập kỹ thuật tiên tiến.Lục Cảnh Dịch: " Bà chủ, cá của tôi cần được chữa trị."Ngư Du: "Cửa tiệm của tôi chuyên sửa chữa đồ điện."A few moments later....Lục Cảnh Dịch: "Nghề chính của cô không phải sửa chữa đồ điện sao?"Ngư Du: " Nuôi cá mới là nghề chính."Nhân vật chính: Ngư Du.Nhân vật phụ: Lục Cảnh Dịch, cá bảo bảo đến từ đại dương.Note: Đây là bộ truyện được edited đầu tay của nhà mình. Mong mọi người ủng hộ và góp ý. Cám ơn các bạn đã ghé thăm ❤️…
Park Jimin và Jung Hoseok là hàng xóm của nhau và sống cùng nhau từ bé với những tháng ngày ấm áp ~Hoseok hơn Jimin 5 tuổi, Park Jimin đã u mê người ấy từ cái nhìn đầu tiên, yêu thầm anh Jung suốt 8 năm. Đáng lẽ họ sẽ được sống bên nhau nhưng Hoseok bị ép ra nước ngoài làm việc. Đau khổ tột cùng, Jimin sẽ định hôm ấy nói cho Hoseok biết tình cảm cất giấu 8 năm của mình nhưng không kịp. Rồi 3 năm trôi qua, ngày Jimin mong đợi cũng đến nhưng cậu đâu biết ngày ấy cũng là ngày Hoseok lại dẫn một cô gái khác về cùng...Jimin sẽ phải làm gì??_Hopemin Fic by me :3_Thể loại: ngọt, ngược, mặn, sủng,... ( đầy đủ ;3 )~ Please Love It_Thank You <3_#Ki…
"Này, đứng đơ ra đó làm gì thế ?""Tôi đang nhớ đến vụ hôm bữa cậu nói" "Vụ đi ngắm bình minh hả ?" "Ừ, tôi định đi" "Không phải cậu nói không đi sao, bữa cậu nói trẻ con mà" "Tôi suy nghĩ lại, cậu không muốn tôi đi nữa à ?" "Tôi nói vậy thôi, thế nay cậu qua nhà tôi ngủ, mai tôi với cậu cùng đi" Cái tên này lúc nào cũng vậy nghĩ một đằng làm một nẻo không ............................... Sáng hôm sau, tôi cùng cái con người khó hiểu này khoác vai nhau, cùng ngắm ánh bình minh ấm áp đang len lỏi xuất hiện kia "Này, sau khi tốt nghiệp tôi với cậu vào cùng một trường nhá" Cậu ấy nói rồi quay qua nhìn tôi Tôi cười đáp lại cậu ấy: "Được" Cậu ấy nở nụ cười thật tươi, nụ cười ấy ấm áp và sáng chói như ánh dương lúc này vậy Tôi không biết là từ bao giờ nhưng tôi chỉ muốn nụ cười ấy thuộc về riêng mình, chỉ mình tôi...…
Tư Vũ luôn bắt đầu buổi sáng bằng tiếng chuông báo thức, ổ bánh mì thơm và... ánh nhìn quen thuộc từ Dương Trạch - tên thanh mai trúc mã phiền phức nhưng không thể thiếu. Chỉ cách nhau 10 tiếng chào đời, họ lớn lên cùng nhau, từng nhịp chân cũng quen thuộc. Nhưng khi cả hai đặt chân vào cấp 3, mọi thói quen bắt đầu chênh lệch một chút - chỉ một chút thôi, mà cũng đủ khiến lòng rối bời._________________________Lên chap chậm cách mấy cũng hứa không drop vì Tư Vũ và Dương Trạch là 2 đứa con tinh thần của mình ấp ủ muốn làm fic cho 2 đứa từ lâu. Ước tính truyện còn dài nên khi nào thích thì mới hoàn, cam kêt HE. Mình nhận góp ý đáng yêu còn ai chê thì không tiếp ~.~ cảm ơn mọi người ủng hộ nhée…
Đây là những dòng xúc cảm của riêng bản thân mình thời học sinh, một ít cảm xúc trào dâng như giọt nước tràn ly mà mình nghĩ có lẽ tất cả các bạn nào đang theo đuổi mối tình đơn phương đều trải qua.Văn mình không hay và trôi chảy, nhưng đây cũng chỉ là một ít cảm xúc bé nhỏ tuổi học trò của mình. Đoạn văn này được tìm thấy khi vô tình lục lại Drive điện thoại nhiều năm trước, đọc cũng thật ngây ngô và hài hước, đượm chút nỗi buồn vu vơ của tình yêu tuổi học trò dù chỉ là mối tình đơn phương. Chuyện cũng qua lâu nên mình không cất giữ mãi cho riêng mình nữa và mình sẽ chia sẻ nó để một phần nào kí ức về tình yêu ngây ngô, trong sáng đó không bị lãng quên.…
Mặc Tử Hoà là một cậu học sinh bình thường cậu luôn sống trong hoà bình, cậu là học sinh lạc quan vui tươi gặp ai cũng có thể cười rạng rỡ nụ cười trên môi luôn là ánh nắng mặt trời của vô số người cô đơn. Cậu đang đi học trên con đường hằng ngày thì phải dừng chân vì cậu đã bị tiếng sét ái tình vượt qua như cơn gió lướt nhẹ, cậu đã biết yêu một người là như thế nào, và người làm cậu bị trúng tiếng sét ái tình đấy là một học sinh năm trên có tên là Tuệ Tĩnh Tâm anh chính là một học sinh nổi tiếng gái theo ầm ầm và anh cũng là một học sinh giỏi toàn trường nhưng vì lý do cá nhân nên anh phải chuyển trường vì trường của anh khá xa nên phải chuyển luôn nhà. Và đó là lý do ngày hôm nay cậu đã gặp được anh và cuộc theo đuổi đơn phương của cậu sẽ được bắt đầu sẽ như thế nào? hãy theo dõi cốt truyện để biết thêm tình tiết!…
- Ngày đó có thiếu nữ trót yêu tháng mười -Phùng Giang Thanh Linh, em là một thiếu nữ giản dị, mang đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Mùa hè năm ấy, em đã trót yêu một chàng trai, một cậu thiếu niên với nụ cười rạng rỡ tựa như những tia nắng mùa hạ, sưởi ấm trái tim em. Dù có duyên gặp gỡ, nhưng chắc có duyên để ở bên nhau không, em à? Chỉ vì một nụ cười, một ánh mắt, em đã thầm thương trộm nhớ bóng hình ấy suốt bao mùa hạ. Mối tình ấy, liệu có phải là một câu chuyện thanh xuân ngọt ngào, hay chỉ là một thứ tình cảm đơn phương dang dở mà em mãi không thể chạm tới?note: truyện đầu tay+ dựa trên câu chuyện có thật ( đã cải biên)+ văn phong không hay lắm, chỉ là muốn kể lại mối tình của em…
khi nào ta nói tiếng yêu.tiếng yêu dịu ngọt chân thành ta cất khi nàobạn luôn tự hỏi chính mìnhnhưng không hề biết đã có câu trả lời từ lâuTag: Reader; xReader; Reader Insert; Chia Tay; Sad/Angst; Fluff; An Ủi; Tình yêu không được đền đáp/Unrequited Love; lower case**Theo dự định đầu là sẽ viết theo ngôi thứ hai nhưng quá khó và 'bạn' không được hay nên ngôi xưng 'em'. Giới tính và độ tuổi của Reader không bị ảnh hưởng bởi ngôi kể, có thể lớn hơn hay nhỏ hơn người kia. Và tương tự, người kia có thể tùy giới và độ tuổi*****Cái bìa không có ý nghĩa gì đâu :") chỉ là mình lười des 1 bức đàng quàng nên lấy đại***…