Tags:
3 Truyện
[Trường Thanh] Công Kích

[Trường Thanh] Công Kích

2,657 237 3

{Hoa Sơn Tái Khởi fanfic}Couple: Trường Nhất Tiếu x Thanh MinhVì có vài phần mình muốn mọi người biết trước khi đọc bộ truyện này của mình nên mong mọi người hãy ghé qua xem một chút ở lời mở đầu để tránh thắc mắc cũng như hiểu lầm không đáng cóChúc mọi người đọc truyện vui vẻ ¶×¶…

Xuyên Không Tôi Bá Sàn Hogwarts (Bốc Phét Đấy).

Xuyên Không Tôi Bá Sàn Hogwarts (Bốc Phét Đấy).

665 121 16

Ai đọc là gay...Ngày tôi nhận được tin báo đỗ Đại học Quốc gia Hà Nội cũng là ngày cả cuộc đời tôi thay đổi ....Chỉ là lúc đó, tôi vẫn ngây thơ nghĩ rằng sự thay đổi ấy sẽ là một bước ngoặt cuộc đời cực kì rực rỡ. Nhưng thực tế đã chứng minh... nó chỉ đang lấy đà để đạp thẳng vào cái mặt bố láo mất dạy của tôi.Mọi thứ như vỡ oà ngay khoảnh khắc tôi biết điểm thi của mình. Cảm giác xúc động xen lẫn tự hào khiến đầu óc tôi lúc ấy chỉ còn đúng một suy nghĩ:Phải làm gì đó thật đặc biệt để đánh dấu ngày hôm nay.Sau vài giờ liên tục nài nỉ, xin xỏ rồi gần như cầu nguyện, cuối cùng tôi cũng thành công thuyết phục được bố mẹ cho mình một vé đi nhuộm tóc.Tôi tự nhủ:"Đã được nhuộm thì phải nhuộm quả đầu nào cho thật cháy."Ba mươi phút tìm salon.Một giờ ngồi nghe tư vấn.Thêm vài tiếng đồng hồ ngồi bất động trên ghế.Cuối cùng, tôi bước ra với quả đầu cắt butterfly, uốn xoăn hippie, mái chó gặm cắt thưa, nhuộm kiểu angel ring với màu tóc nền là màu xanh ngọc rất nhạt; vòng halo màu cam hoàng hôn mix xanh nước biển đậm phủ quanh đầu rồi chạy qua cả mái, đuôi tóc được gẩy thêm vài lọn màu xanh ngọc đậm.Tôi bước ra khỏi salon với phong thái tự tin nhất và, dĩ nhiên, trong đầu tôi lúc này chỉ hiện lên một chữ:Ngầu.Ngầu vãi.Tôi cảm giác mình chưa từng ngầu đến thế. Mỗi bước chân đều chan chứa sự tự tin không thể kìm nén.Rồi khoảng mười giây sau...Tôi chợt nhận ra một sự thật kinh hoàng.Tôi không thể vác cái đầu này về nhà được.…

[ Family Guy ] Ánh Đèn Bên Nhà Hàng Xóm

[ Family Guy ] Ánh Đèn Bên Nhà Hàng Xóm

534 63 4

Họ nói Quahog chẳng bao giờ ngủ, nhưng Lois thì đã mất ngủ từ lâu.Giữa những tiếng cười ồn ào và bữa cơm lạnh nguội, cô lặng lẽ gói ghém nỗi buồn không ai muốn nghe.Và rồi, chỉ một ánh nhìn - một giọng nói khẽ cười bên hàng rào - đã khiến mọi điều cô cố chôn giấu bật dậy như chưa từng ngủ yên.…