"When twilight falls and gently embraces us, our hearts burst into joyful blooms"- Karma|Alien StageTui dịch fic từ tumblr (°o°)Dịch cả nam và nữ (≧∇≦)/Làm ơn đừng đem đi chỗ khác vì tui dịch chưa có sự cho phép của tác giả (づ ̄ ³ ̄)づLịch ra chap RẤT bất thường( '_ゝ')Cảm ơn vì đã đọc truyện nhé ('∀`)Btw đừng mong là văn của fic này hay nhé :))) Văn tui dở lắmTrans: Ise…
"Chúng ta không được sinh ra để chiến thắng, Julian.."Umbrael - thành phố cuối cùng trước vực Diệt Vong - đang mục nát từng giờ. Dưới ánh trăng rạn nứt, xác thiên thần rơi không phát ra tiếng động. Máu của họ không đỏ. Nó hát.Julian Edward Ashbourne - một thiên thần ngây ngốc với đôi mắt xanh vô tội - đặt chân vào nơi này chỉ với một câu hỏi: "Thiện là gì?" Và cậu bắt đầu nhận ra: không có định nghĩa nào đúng.Một lời tiên tri đã chết. Một chiến binh bị nguyền rủa. Một kẻ phản bội mang gương mặt thiên thần. Và một tình yêu bị xé xác bởi hai chiến tuyến.…
Đã dừng(?) để Remake, xin đừng đọc!! -VĂN ÁN - Vietnam chưa từng nghĩ rằng chỉ vì đọc một cuốn tiểu thuyết đinh đám, cậu lại xuyên không vào chính thế giới đó.Một thành phố mang tên Regnum Umbrae -nơi cái chết được xem là lòng nhân từ cuối cùng,nơi quyền lực được xây dựng bằng máu,và bóng tối chưa từng có khái niệm của ánh sáng.Giữa thành phố của mafia, sát thủ và những kẻ cầm quyền tàn nhẫn,Vietnam trở thành một chủ tiệm hoa nhỏ bé, sống lặng lẽ như thể không thuộc về nơi này.Nhưng Vietnam biết rõ.Cậu biết ai sẽ chết.Biết ai sẽ phản bội.Và biết ai sẽ yêu cậu đến mức sẵn sàng đánh đổi cả thành phố.Từng bó hoa được bán ra là một lời tiễn biệt dành cho những số phận đã được định sẵn.Từng bước Vietnam tiến lên là một lần cốt truyện nguyên bản sụp đổ, kéo theo trật tự của Regnum Umbrae lung lay.Trong thế giới ấy,Vietnam là ngoại lệ duy nhất.Là bông hoa không nên tồn tại -nhưng lại trở thành thứ mà tất cả đều muốn chiếm hữu.> "Em là của tôi.""Không," giọng nói khác trầm xuống,"là của chúng ta."Giữa máu me, trinh thám và những cái ôm ngọt ngào đến nghẹt thở,Vietnam chỉ còn một lựa chọn:sống sót... hoặc trở thành trung tâm của bóng tối.---Bắt đầu :7/1/2026Kết thúc :?/??/2026(?)Titles : allvietnam, dark, angst, hurtcomfort,sweet, dark, darkromance,mafia, psychological,protective,violence,blood,possessive,obsession,countryhumans ,...Author :✧◝Sherrinford◜✧---!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC!!Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.…
Trong truyện cổ tích, phần kết luôn là anh hùng đánh bại kẻ xấu, trừ gian diệt ác, giành lại chính nghĩa cho những người vô tội. Nhưng thực tế tàn khốc luôn khác xa với những gì được viết dưới ngòi bút của trí tưởng tượng. Truyện cổ tích luôn là truyện cổ tích.Ngọn đèn chập chờn vụt tắt trước ngưỡng cửa hy vọng, sinh mạng ấy đã tận trước khi ánh sáng chiếu đến nơi này......Nhưng là phép màu hay tai ương thướng hé lộ vào khoảnh khắc cuối cùng. ...Hỡi linh hồn ngủ sâu trong gương mang trên mình bi ca chưa dứt,Hỗn mang trao ngươi cho ta, hãy tỉnh giấc đi, đứa con được ta lựa chọn.Hỡi linh hồn ngủ sâu trong gương, con gái của màn đêm,Hãy tỉnh giấc và để cơn thịnh nộ của ngươi giáng thế.Lời thỉnh cầu vang vọng xuyên qua từng phiến đá lạnh lẽo của tòa lâu đài hoang phế chạm đến những mảnh linh hồn rời rạc. Chúng được hàn gắn bằng quyền năng vô hạn của màn đêm và những gì méo mó của ác mộng. Tấm gương phủ đầy bụi thời gian dần nứt vỡ từ bên trong, giải phóng dòng chất lỏng đặc quánh trườn xuống nền đá. Từ chiếc kén nhàu nát ấy, một dáng người thanh thoát bước ra, hé lộ dưới ánh trăng mờ ảo."Có vẻ nghi thực đã thành công." Người phụ nữ khẽ nhấc khăn voan, để lộ ánh nhìn soi xét như đang đánh giá một tác phẩm vừa hoàn thành. "lần này ngươi tìm đúng người chúng ta cần rồi, Umbra."…