Thể loại : Trọng sinh, nữ cải nam trang, siêu sắc, HE.Tình trạng : HoànVăn án : Tất cả mọi sự việc xảy ra trong cuộc sống này đều theo quy luật nhân quả.thiện nhân ắt có thiện quảCó thể ông trời thương xót cho nàng có tầm lòng hiền lành, không đành lòng để nàng bước vào biển sinh tử*.Để nàng sống lại.Kiếp trước, bể khổ thăng trầm.Kiếp này, dục hỏa trùng sinh.Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, đó là cũng hoa phù dung.CẢNH BÁO : Cảnh H nhiều, xôi thịt ngập mặt.…
Warning🚫: Truyện lấy bối cảnh hư cấu, các chi tiết lịch sử và quan hệ nhân vật phục vụ cho cốt truyện, không áp dụng vào đời thực. Cân nhắc trước khi đọc nhaaa🩷🩷…
Tác giả: Thanh Thiển Chi Thượng TuyếtNội dung: Hệ thống, kiếp trước kiếp này, xuyên qua thời khôngNhân vật chính: n Như TuyếtSố chương: 70Editor: Huyền Trân (1-17), Lei Hino (còn lại)Văn án: Ân Như Tuyết bị hệ thống game bắt ép, từng bước một đi lên con đường sủng phi chói sáng.P/s: Hệ thống , sủng văn. Hoan nghênh mọi người, mong mọi người hãy ủng hộ mình.…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…