Thời niên thiếu - Giản Ám

Lãng Mạn

Hoàn thành

10-05-2020

Thời niên thiếu - Giản Ám

307 lượt đọc / 8 lượt thích

THỜI NIÊN THIẾU
(Tên gốc: Thiếu niên vùng biên - cảm ơn sis GR đã dịch tên)
Tác giả: Giản Ám
Editor: Sam (p3104)
Raw: 19lou
Thể loại: hiện đại, xã hội đen, HE
Độ dài: 6 chương
Poster: HappyOneday
Nguồn edit: khoangkhong.co

Có thể bạn thích?
sweet time with taekook

sweet time with taekook

579,924 57,143 116

những mẩu chuyện ngắn giữa hai vợ chồng nhà tae và kook|•taekook - vkook•|;#1 - short;#Bông…

| RVss3 | Kiếp Ở Trọ | Textfic |

| RVss3 | Kiếp Ở Trọ | Textfic |

541,163 51,244 115

Suboi có mở một khu trọ để kiếm tiền làm nail qua ngày nhưng mấy khứa đang ở và mấy đứa xin vô ở này lạ lắm.• không mang bé này đi đâu hết nhé• mọi tình tiết trong fic đều là giả thôi, đừng quan trọng nó• đọc fic vui vẻ và đừng cmt toxic nhé• real life, ooc, nhây, cợt nhả, drama, tục đầy đủ. Lưu ý trước khi đọcNelly right here for love…

[BTS] Đoản văn VKook

[BTS] Đoản văn VKook

724,086 49,020 96

•Tuyển tập đoản văn/oneshot VKook ❤️ •Tác giả: @chouknix•"Dù ai nói ngả nói nghiêng, TaeKook vẫn real đúng không cả nhà" :)…

[ riren,ereri ] doujinshi [HOÀN]

[ riren,ereri ] doujinshi [HOÀN]

828,315 40,261 100

Nguồn thì chủ yếu từ truyentranhtam hay Facebook :3Lần đầu lm truyện nên mong m.n ủng hộ ^•^…

12cs - szeretet ☆

12cs - szeretet ☆

539,564 41,969 138

trời đất dẫu có thế nào chẳng thể chia cắt đôi tathời gian dẫu có trôi qua chúng ta vẫn chẳng thể tách rờivì số phận này đã định sẵn để ta gặp nhau.…

[EDIT] Trọng sinh chi khí hậu quật khởi_Lệ Tiêu

[EDIT] Trọng sinh chi khí hậu quật khởi_Lệ Tiêu

1,581,950 47,974 141

(*) Khí hậu: Hoàng hậu bị vứt bỏ.Edit: KimnganLu8Convert: nguyetly_acc1Thể loại: song trọng sinh, cung đấuNội dung: Tô Dư trọng sinh thông qua một đoạn ngắn mộng cảnh mà biết được tương lai của mình trở thành cái dạng gì: Mất đi hậu vị thuộc về mình, trở thành nữ nhân hoàng đế chán ghét. Nhưng nàng lại chưa từng nghĩ đến có một ngày hoàng đế cũng trọng sinh.Đây là câu chuyện về một hối hận hoàng đế cùng một khí hậu đã hết hi vọng.Nhân vật chính: Tô Dư, Hạ Lan Tử HànhPhối hợp diễn: Đậu Oản, Diệp Cảnh Thu,...Lưu ý: Nữ chính trọng sinh từ nhỏ nhưng không biết mình được trọng sinh, nàng không nhớ gì về kiếp trước nhưng thỉnh thoảng vẫn mơ thấy những giấc mộng mơ hồ về nó. Tuy nhiên sau này sẽ khác....Nam chính trọng sinh về thời điểm hắn làm vua hai năm, bắt đầu quá trình đền bù nữ chính từ đây....…

tình đã đầy một tim

tình đã đầy một tim

584,454 36,013 166

ABO , textfic , ooc‼️ nội dung có thể gây khó chịu, các tình tiết chỉ là tưởng tượng…

[Full] Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn - Túy Hậu Ngư Ca

[Full] Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn - Túy Hậu Ngư Ca

777,000 31,701 74

Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…