Harry Potter là một Omega, chuyện này không ai biết kể cả Ronald Weasley và Hermione Granger.Potter luôn tự hào bản thân là một kẻ giỏi che giấu, nhưng cao tay đến mấy cũng không bằng Malfoy.Vì Malfoy luôn có được thứ Malfoy muốn.---written by @tracyerror cover imagine designed by @tracyerror…
Nguyên tác: Nguỵ Cung Kinh MộngThể loại: Cung đấu, Nữ giả nam, Cực sủng, Hài, HESố chương: 133Nguồn: Cung Quảng HằngVăn án: "Giường của đế vương, sao có thể để mặc ai muốn ngủ thì ngủ?Huống chi kẻ đó còn là một tên đại gian thần, luôn muốn giết vua đoạt vị.Khó xử hơn là, mình lại là một hoàng tử giả, công chúa thật.Chỉ luôn mong Thái phó đại nhân đừng mở miệng vàng, tránh việc cứ dăm ba bữa lại nhắc: "Hôm nay là ngày lành tháng tốt, Hoàng đế ngài nên băng hà đi!"Hoàng đế giả như nàng thà vứt bỏ ngôi vị Hoàng đế phiêu bạt chân trời.Cái gì? Long sàng hắn muốn nằm, mà người ngủ trên long sàng hắn cũng muốn....?!p/s: Nam chủ tuy nham hiểm, nhưng rất cuồng và yêu vợ :))…
Về bản chất có thể gọi creepypasta là truyện ma cũng không sai, tuy nhiên sức hấp dẫn của nó lại mạnh hơn rất nhiều một phần bởi chúng được thuật lại một cách chi tiết, có thời gian địa điểm xác thực giống như chính người trong cuộc kể lại hơn là sản phẩm thêu dệt của trí tưởng tưởng. Những câu chuyện rùng rợn đang bắt đầu, chúng đang đợi bạn đó.…
Sau bộ này là bộ Hiền thê ngốc nghếch của má Vụ. Nhà mị có bộ đó. Ai muốn thì vào đọc nha😘😘😘Số chương:126Tình trạng: HoànNội dung:Kể về một nữ sau xuyên không thành hiền thê có quái lực và anh chồng thế tử trung khuyển công.Liễu Hân Linh là nữ nhi của một quan viên biên soạn sách ở Hàn Lâm Viện, lại bị chỉ hôn cho thế tử phủ An Dương Vương, chính bởi vì nàng là nữ nhi của Liễu gia, có thể sinh con!Liễu Hân Linh cảm thấy bản thân đã gả cho một tên công tử phong lưu, ăn chơi trác táng, nhưng bản thân lại không thể phản kháng, vậy thì thuận theo đi, nàng đây sẽ cố gắng dạy dỗ tên trượng phu ác bá, phong lưu thành loại hình mình vừa lòng. Đương nhiên, phải dạy dỗ thành trung khuyển, nếu hắn không nghe lời......vậy thì đánh hắn, đánh cho đến khi nghe mới thôi.Vì thế, chuỗi ngày bi thảm của Sở Khiếu Thiên bắt đầu.....…
NGUỒN: https://tinhhoangtuyen.wordpress.com/nhat-da-tinh-hau/Nhất Dạ Tình HậuTác giả: Họa Trần AiThể loại: Hiện đại, Cao H, song tính, sinh tử, 1×1.Tình trạng bản gốc: Hoàn 47 chương.Tình trạng edit: HoànEditor: chương 1-4 Ling Ling, từ chương 5 trở đi Nhất Niệm Chi Gian.Tiết Hoàn tỉnh lại, nhìn chằm chằm gương mặt ngủ say của người bên gối một lúc lâuĐây quả là một nam nhân tương đối dễ nhìn, đường nét rõ ràng, đôi môi gợi cẳm, mi dài mắt phượng, dưới mắt trái còn có một nốt rồi son nho nhỏ, điểm lên làn da trắng như men sứ thực thiêu mắt người nhìn.Nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ. Tiết Hoàn yên lặng suy nghĩ, nam nhân dễ nhìn như vậy lẽ nào cùng bí mật thân thể của hắn có liên quan?Một người có thể có cùng lúc có cả bộ phận sinh dục của cả nam và nữ, song tính nhân? Nguyên lai thật sự có người như vậy tồn tại, thật khó mà tin nổi."Ừm..." Nam nhân khẽ rên một tiếng, mí mắt nhỏ bé rung động mấy cái rồi chậm chậm mở ra.(Re-up để đọc offl và chưa có sự cho phép của editor)…
Lúc đầu H nhiều, càng về sau ít dần đi do tác giả lười biếng Lạnh lùng bá đạo công × bạch kiểm ngây thơ thụTình trạng: đang tiến hành Tác giả: Cá Chết Đuối…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…