Gia đình một vị quan lại có chức sắc lớn ở tỉnh. Có hai "con trai" đều làm quan, liệu những gì người ngoài thấy có được êm ấm như họ dựng nên không?! (THỂ LOẠI GIA ĐẤU) (sản phẩm tưởng tượng không có thật) Một chiếc fic đầu thế kỉ XX BÁCH THUẦN! KHÔNG NAM HÓA KHÔNG FUTA.…
Nguồn: https://jungminran.wordpress.com/2012/01/21/de-ta-lam-the-than-me-tu-gioi-thieu/Tác giả: Ức Ngưng MaiThể loại: cường cường, ích kỷ đầu đá công, thuần khiết linh hoạt thụ (trong quá khứ), ngược luyến tàn tâm, HETình trạng bản gốc: 129 chương + 1 phiên ngoại hoànGiới thiệu.Bối cảnh của truyện tiếp nối với Thế thân "rối", khi mà Tại Trung đã quay về Minh trang đoàn tụ với Duẫn Hạo.Tuấn Tú ở lại Yên Vũ các làm Các chủ phu nhân "hữu danh vô thực"!Không những không được hạnh phúc khi cam tâm tình nguyện trở thành "cái bóng" của Tại Trung mà còn chịu tổn thương tận tâm can.Tuấn Tú sẽ làm gì để đối mặt với việc Hữu Hoán chung tình với tẩu tử của đại ca?Đến khi cậu suy nghĩ thấu đáo, muốn giải thoát 2 người thì Hữu Thiên đã không còn là Phác Hữu Thiên ôn nhu, chu đáo nữa mà biến thành một kẻ lãnh huyết và ngu muội!Chỉ vì hiểu lầm và ghen tuông đã khiến gã phạm phải sai lầm so với Duẫn Hạo còn muốn khủng khiếp hơn! T^T…
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, trọng sinh, sủng.Tình trạng: 69 Chương + 2 Ngoại truyện (Hoàn)Đỗ Kiêu Kiêu chính là người chị gái độc ác của lọ lem. Rõ ràng người cha vốn nghiêm khắc của cô lại trở thành người bảo vệ lọ lem, bạn bè của cô lại trở thành bạn tốt của lọ lem? Vì cái gì mà ngay cả người đàn ông của cô cũng đã trở thành vị hoàng tử của lọ lem?Cô vẫn luôn tự hỏi bản thân rằng ai mới thật sự là người của cô?Xét cho cùng thì số phận người chị gái độc ác cũng chẳng thể nào thoát khỏi vận mệnh thảm thương.Ông trời có mắt cho cô một cơ hội sống lại, Đỗ Kiêu Kiêu thầm nhủ với bản thân rằng sẽ trả lại tất cả những gì đau khổ phải trải qua ở đời trước.Đàn ông cặn bã mau tránh sang một bên.Bạch Liên hoa thì phải xé bỏ đi lớp mặt nạ đáng ghét đó.…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…