Chương 60: Buổi tụ hội nhỏ

Tiểu Vũ Đương trong đội cấp bậc quá thấp, cấp cao mang theo cấp thấp đánh cờ cấp thấp hiển nhiên không được kinh nghiệm gì, cấp cao kinh nghiệm cũng rất ít. Nhưng mọi người kẻ tung người hứng, trái lại nói chuyện tưng bừng. Chủ yếu là thăng thăng cấp trân thú.

Trước khi ngủ, mấy người lại chạy tới đánh một chuyến Ác Tặc, vài vòng rớt một đống bảo thạch bỏ đi, ai cũng không đỏ tay nhặt được thứ quý giá.

Điền Chính Quốc sau khi lên giường đã sắp 12 giờ, tắt đèn lắc qua lắc lại di động, nhấn nửa ngày một tin nhắn cũng không gửi đi. Cậu chung quy xấu hổ nói với Kim Thái Hanh mình hồi hộp ngủ không yên...

Nhưng cậu xác thực có hồi hộp, mai phải đi gặp bạn bè Kim Thái Hanh, cảm giác có chút kỳ quái. Mặc dù mọi người đều quen biết trên mạng, mỗi ngày tán dóc lung tung, nhưng thật sự gặp mặt lại là chuyện khác.

Hôm sau Điền Chính Quốc ngủ thẳng đến tự nhiên tỉnh, cầm điện thoại nhìn, mới 7 giờ. Lề mề mặt quần áo rửa mặt đánh răng ăn sáng, trong nhà vẫn chưa ai dậy.

Nghĩ Kim Thái Hanh sớm thế này có lẽ còn chưa rời giường, không phúc hậu gửi qua một tin nhắn quấy rối. Có điều hiển nhiên không như nguyện, rất nhanh hiển thị có cuộc gọi đến, màn hình di động chớp chớp.

"Alô."

"Dậy sớm vậy? Nghĩ em phải ngủ đến 8,9 giờ." Giọng nói của Kim Thái Hanh không có điểm mông lung mới ngủ dậy, nghe đã biết thức từ sớm.

"Anh dậy còn sớm hơn em a." Điền Chính Quốc nằm sấp trên giường lăn hai vòng.

"Anh quen rồi. Bọn Thạc Trân đặt cơm trưa, giờ này đi có thể kịp ăn sáng. Hay là em qua chỗ anh, anh làm bữa sáng cho em?"

Bữa sáng... Điền Chính Quốc nhớ tới vừa rồi từ nhà bếp về phòng không tới 20 bước đã nhét xong miếng bánh mì, chép chép miệng, lại nhớ tới lần trước Kim Thái Hanh mang cho cậu bánh nướng vừng kẹp trứng chiên.

Nhảy dựng lên xuống giường túm áo khoác mang theo chìa khóa chạy ra cửa, "Muốn bánh nướng vừng!"

Kim Thái Hanh nghe trong điện thoại một tiếng vang nhỏ 'cạnh', như đang đóng cửa, "Bánh nướng không có, không chuẩn bị, nếu không ăn cơm trứng?"

Điền Chính Quốc sau khi vào cửa đã ngửi thấy một mùi cacao nóng, trong bụng lập tức vang ục ục, quả nhiên cậu không thích nhất là bánh mì, căn bản ăn không đủ no.

Trên bàn đã đặt hai phần cơm trứng, mang bán tuyệt đối không thể kén chọn. Dùng lời của Điền Chính Quốc, cùng hàng mỹ nghệ hệt như nhau, cũng không biết ăn chỗ nào mới tốt, xoay đĩa hai vòng, nhìn đủ mới chuẩn bị ăn.

"Bữa sáng đừng ăn nhiều quá, lát nữa trưa không ăn được."

"Ô." Điền Chính Quốc 'chưa thỏa mãn' gật gật đầu, nhưng buổi trưa nhiều người tụ hội như vậy, nghĩ chắc chắn không thể ăn 'thoải mái' như ở nhà, trong bụng có lót chút cũng tốt.

Nhanh chóng xử lý sạch cơm trứng mới bưng cốc cacao nóng từ từ uống, hương vị đậm đà, chỉ ngửi đã cảm thấy có loại mùi thơm ngọt ngọt. Điền Chính Quốc một bên uống cacao một bên chờ Kim Thái Hanh nghe điện thoại.

Phần cơm trứng của Kim Thái Hanh mới ăn được vài miếng, di dộng vang. Nhận lên thật dọa Điền Chính Quốc nhảy dựng, người con trai bên kia dường như vô cùng 'kích động', giọng rất lớn, cảm giác như có thể trực tiếp từ trong điện thoại chui ra.

"Anh đại, công ty Thích gia là thế nào..."

Điền Chính Quốc đồng tình nhìn thoáng qua Kim Thái Hanh, giọng nói kia lớn đến mức cậu có thể nghe rõ, phỏng chừng lỗ tai đã sắp chấn điếc.

Kim Thái Hanh đi đến ban công nghe điện thoại, rất nhanh đã trở lại, nhìn đồng hồ, "Giờ chúng ta đi?"

"Sớm quá." Đến nơi chắc cũng khoảng 10 giờ, còn chưa mở cửa đâu...

"Thạc Trân sốt ruột muốn gặp em, có lẽ chúng ta đến bọn họ cũng đã đến."

"... Vậy, đi thôi."

Điền Chính Quốc móc di động nhìn đồng hồ, chậm chạp mặc áo khoác, sau đó nhìn đồng hồ, chậm chạp theo Kim Thái Hanh xuống lầu lấy xe, lại nhìn đồng hồ. Ngồi trên ghế phó lái, vân vê di động ấn a ấn.

Thật ra gặp bạn bè Kim Thái Hanh không có gì, gặp bạn net cũng không có gì... Cậu có chút hồi hộp thôi...

Kim Thái Hanh nhìn em ấy đặc biệt 'chuyên chú' gõ gõ di động, cười như không cười, "Không cần hồi hộp, Thạc Trân và Nam Tuấn em đều đã gặp, có lẽ hôm nay Thạc Trân cũng sẽ mang tiểu Thương tới, nhóc kia nói muốn chơi với em."

"Ai hồi hộp." Nói một câu, Điền Chính Quốc hung hăng ấn điện thoại hai cái, bĩu môi lẩm bẩm mới bỏ vào túi áo... Thật ra cậu đúng là hồi hộp a, hồi hộp đến tay phát lạnh. Lại nói cậu trước kia cũng không chính thức kết giao qua bạn gái, đừng nói gì đến việc 'gặp gia trưởng'. Tuy Thạc Trân không thể nói là 'gia trưởng', nhưng cũng là em trai Kim Thái Hanh. Hơn nữa, Kim Thái Hanh anh ấy cũng không phải 'bạn gái', như vậy càng khiến cậu cảm thấy càng... 'quái dị'.

Kim Thái Hanh cười cười, "Tới rồi, em qua trước, hay đi với anh đỗ xe?"

"Nhanh vậy..." Cơ mặt Điền Chính Quốc co giật, còn chưa tới nửa giờ a, hôm nay tại sao không kẹt xe...

"Em đi với anh." Nhìn tòa cao ốc ven đường ngoài cửa sổ, Điền Chính Quốc rụt cổ một cái, nơi cao như vậy cậu trước kia chắc chắn sẽ không tới.

"Cũng được." Kim Thái Hanh gật đầu, chạy xe đến vị trí đỗ xe, mới cùng vào cửa.

Điền Chính Quốc cảm giác động tác của mình chắc chắn vô cùng cứng ngắc, cúi đầu nhìn nhìn quần jean và áo lông của mình, tuyệt đối không hợp với loại địa phương này, ngược lại Kim Thái Hanh quần tây sơmi áo khoác dài...

Cửa chính còn đóng kín, không biết có phải chưa tới thời gian buôn bán không, nhưng vừa mới lên bậc thang đã có người nhanh chóng mở cửa, "Hạ tiên sinh, phòng ở lầu hai, mời bên này."

Sau khi vào Điền Chính Quốc có chút cảm thán, quả nhiên là kẻ có tiền có khác, bên trong trang trí vừa nhìn đã biết nhà hàng sang trọng, tám phần menu cũng sẽ đắt tiền khiến người ta cắn lưỡi.

Đến khi vào phòng, đóng cửa, Điền Chính Quốc mới ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm. Người như cậu lại đến chỗ thế này, thật sự là tìm tội chịu, toàn thân đều khó chịu muốn chết.

"Xem ra chúng ta tới trước."

Điền Chính Quốc liếc mắt, vẫn chưa tới 10 giờ, trong phòng chỉ hai người bọn họ. Vừa muốn nói chuyện đã bị tiếng gõ cửa dọa nhảy dựng, vội vàng ngồi nghiêm chỉnh. Tưởng Thạc Trân bọn họ đến, nhưng sợ bóng gió một hồi, chỉ là nhân viên phục vụ đưa nước trà.

Kim Thái Hanh rót chút trà nóng đưa qua cho cậu. Điền Chính Quốc chỉ lắc đầu, uống nhiều quá sẽ đi toilet, nơi này lớn như vậy, ra khỏi cửa phòng cam đoan lạc đường, đừng nói toilet, đường xuống lầu cậu cũng không biết đi thế nào.

"Cầm sưởi ấm tay, tay em rất lạnh." Kim Thái Hanh lấy miếng lót nhét vào tay cậu, bảo cậu cầm.

"Ô." Điền Chính Quốc bưng tách, nước rất nóng, sắc trà rất đẹp, mùi thơm nhàn nhạt, hơi nóng bốc lên mắt cũng nóng hâm hấp, dường như trên lông mi bị hấp ra một tầng sương mù, nhìn không rõ lắm, "Thật ấm."

Kim Thái Hanh ngồi lại đây, vươn tay phủ lên tay cậu. Mặc dù trong lòng bàn tay được tách ủ nóng nhưng mu bàn tay vẫn có chút lạnh.

Tay Kim Thái Hanh rất ấm, hiển nhiên không cùng một nhiệt độ với Điền Chính Quốc, "Anh mặc ít vậy cũng không lạnh a."

Trong xe đủ ấm, hiện tại trong phòng cũng rất ấm áp, nhiệt độ rất vừa vặn, Kim Thái Hanh cười cười, em chỗ nào mà lạnh, rõ ràng hồi hộp đến tay chân lạnh ngắt.

"Mặt em cũng lạnh." Kim Thái Hanh thuận tiện đưa tay sờ sờ mặt em ấy, cảm giác mềm mềm lạnh lạnh, mũi đông lạnh có chút hồng, đột nhiên muốn cúi đầu hôn hôn mũi em ấy, kết quả là...

Trên sóng mũi có một thứ nóng hầm hập in lên, Điền Chính Quốc hoảng sợ, nếu không phải Kim Thái Hanh phủ lấy tay cậu, cậu sẽ trực tiếp ném tách trong tay.

"Lạnh."

Môi Kim Thái Hanh ở mũi cậu khẽ đóng khẽ mở, quét trên sóng mũi ngưa ngứa, lại không chỉ là mũi, toàn thân đều run rẩy, như bị điện giật. Đầu muốn hướng về phía sau một chút, đối phương liền hướng tới phía trước một chút, đôi môi nóng ẩm từ mũi từng chút trượt xuống.

Điền Chính Quốc ngây ngốc quên cả nói chuyện, đôi môi nửa mở, rất nhanh đã bị người hôn lên. Ngay cả nhiệt độ môi của đối phương so với mình cũng cao hơn, nóng bỏng người.

Đợi Điền Chính Quốc ngây người xong, mới nhớ tới bọn họ đang ở trong nhà hàng, nếu người khác nhìn thấy thực sự là... Muốn rút tay đẩy anh ấy ra, đáng tiếc bị giữ chặt không rút ra được.

Đầu lưỡi của đối phương rất nhanh vói vào đụng đầu lưỡi của mình, Điền Chính Quốc cảm thấy có loại cảm giác tê dại, hoảng sợ rụt rụt, nhưng trốn cũng trốn không thoát, theo bản năng rên rỉ một tiếng.

"tiểu Hanh Hanh chú lại ăn hiếp người!"

Cửa phòng 'cạch' một tiếng, sợ đến mức Điền Chính Quốc thiếu chút nữa cắn lưỡi Kim Thái Hanh, vội vàng đẩy người ra. Chỉ thấy một tiểu bạch cầu 'cộc cộc cộc' chạy tới, giữ chặt tay Điền Chính Quốc, dùng sức trừng Kim Thái Hanh.

"Tiểu Thương!" Thạc Trân đi theo tiến vào, hiển nhiên là bị người bắt lấy, để tiểu Thương trốn thoát.

"Ái ô, em nói vừa mở cửa đã thấy hình ảnh cấm trẻ dưới 18, ha ha."

Nam Tuấn tiến vào ha ha ha cười một trận, cười đến Điền Chính Quốc càng thêm quẫn bách, còn kém chưa tìm một cái lỗ để chui vào.

Điền Chính Quốc bị tiểu Thương cầm tay kéo mấy bước, thiếu chút nữa ngã nhào, sau đó nhóc bánh bao 'cạch' đặt mông ngồi trên ghế giữa Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh, "Em ngồi kế đại ca ca."

Điền Chính Quốc bây giờ cũng không kịp hồi hộp, quả thật xấu hổ muốn chết, mặt đỏ lên, may mắn phía sau không có nhân viên phục vụ theo vào, bằng không càng quẫn.

Kim Thái Hanh ngược lại một bộ mặt bình tĩnh, giống như chưa từng làm chuyện gì. Cũng không chấp nhặt với con nít, trực tiếp chuyển vị trí, ngồi bên kia Điền Chính Quốc.

Thạc Trân mặc một bộ áo lông màu tím nhạt, bộ dáng nhìn rất đẹp. Điền Chính Quốc còn nhớ rõ ở trường học ngoài căn tin gặp qua một lần. Lúc ấy đã nghĩ người này giống búp bê SD, quả nhiên nhìn gần càng thấy tinh xảo. Lại nói có phần giống Kim Thái Hanh, chỉ có điều mặt mũi rất nhu hòa, khí chất khí thế tuyệt không giống.

"Đến nhanh thật, anh tưởng mấy đứa còn muốn đợi lát nữa."

Tiểu Thương đứng trên ghế, nhoài người lên bàn, kéo Điền Chính Quốc cùng lật menu. Điền Chính Quốc cảm thấy nếu như cậu vươn tay sờ sờ trán, nhất định là một đầu mồ hôi. Trước không nói giá tiền trên menu kia, đối diện Thạc Trân bưng tách nhìn mình chằm chằm. Một phút hai phút, cắn răng nhịn... Nhưng bị người ta nhìn chằm chằm thật sự không được tự nhiên, sau lưng dựng hết lông tơ. Đành phải thực nghiêm túc cùng tiểu Thương nghiên cứu menu, làm như không chú ý.

"Thạc Trân em nhìn Tiểu Quốc đến dựng tóc gáy rồi." Nam Tuấn nhìn người bên kia đã sắp chui đầu vào menu, không nhịn được cười ha ha lên.

Thạc Trân lườm cậu ta một cái, "Tôi cảm thấy chị dâu có chút quen mắt thôi, quên mất đã gặp nhau ở đâu."

"Khụ khụ." Điền Chính Quốc bị nước miếng của mình sặc đến mãnh liệt ho, cả khuôn mặt lập tức đỏ lên. Cậu nào ngờ đến Thạc Trân vừa mở miệng đã như vậy như vậy... Tuy ở game người trong bang đều mặc kệ gọi cậu 'chị dâu', nhưng đó là acc nữ a! Hiện tại mặt đối mặt, bị gọi như vậy, quả nhiên ăn không tiêu.

Kim Thái Hanh quan tâm rót cho cậu miếng trà đẩy qua, để cậu thông thuận khí.

"Chị dâu là học sinh của anh đại a, lần trước chắc em đến trường học bọn họ đã thấy qua đi." Nam Tuấn nói xong hướng Tiểu Quốc vẫy vẫy tay, "Lần trước em tới tìm anh đại lấy văn kiện là chị dâu đưa cho, chị dâu chị hẳn còn nhớ em."

Điền Chính Quốc bị một câu rồi một câu 'chị dâu'làm cho thật muốn bỏ chạy, cậu đột nhiên cảm thấy được thứ ba mình vẫn nên đừng đi offline tốt hơn, cộng thêm hai hỗn thế ma vương Nho nho nhỏ và Ô ô ố, cậu càng không có cách nào sống.

"Mấy đứa được rồi." Kim Thái Hanh kịp thời lên tiếng giải cứu, "Tiểu Mạc sao còn chưa tới?"

"Tới ngay, chắc đang trên đường. Anh đại anh biết rõ còn cố hỏi a." Nam Tuấn cũng cầm bản menu lật tới lật lui, "Vừa rồi tiểu Mạc còn gọi điện cho em, nói công ty xảy ra chuyện. Em vừa nghe cũng kinh ngạc nửa ngày, em nói anh đại anh cái này chính là mưu tính sâu xa a. Giờ thì tốt rồi, ông cụ ở nhà không biết nên giận điên hay nên vui điên đây, nhưng sẽ không bắt anh cưới Thích Duyệt Vi nữa."

Điền Chính Quốc nghe được tên Thích Duyệt Vi thì lặng đi một chút, sau đó tiếp tục cắm cúi nghiên cứu tách trà. Kim Thái Hanh không đáp lại Nam Tuấn, đụng đụng tay Điền Chính Quốc, "Em muốn ăn gì? Ở đây hải sản không tệ."

"Em cũng không biết." Điền Chính Quốc nhìn tiểu Thương bên cạnh đang chỉ a chỉ trên menu, giá tiền đều 'không để người nhìn', cùng cảm giác như trực tiếp nhai RMB. Lại nhìn nhìn giá hải sản, rất không tệ... đắt run gan.

"Anh như vậy em thật sự không thích ứng lắm." Thạc Trân che mắt cười.

"Anh đại, chị dâu ở nơi nào a?"

'Bang' một tiếng, cửa mở ra, tiến vào một người con trai toàn thân âu phục giày da, giọng cực lớn, mấy chị em ngoài cửa nhìn thẳng vào nơi này.

Ngoại trừ Kim Thái Hanh thực trấn định, Điền Chính Quốc thực xấu hổ ra, ánh mắt của những người khác đồng loạt hướng lên mặt Điền Chính Quốc, nhìn đến cậu thật muốn trộm hung hăng nhéo Kim Thái Hanh một phen.

"Chị dâu, em là Mạch sơn khê, Mạc Duệ." Tiểu Mạc nhìn thấy Điền Chính Quốc ngồi bên cạnh Kim Thái Hanh, nhanh chóng tự giới thiệu. Bộ dáng Điền Chính Quốc nhìn qua cũng giống như học sinh cấp ba mười bảy mười tám tuổi, "Lần trước nghe Nam Tuấn nói, anh đại nói chị dâu rất đáng yêu, ha ha, hóa ra anh đại thích loại hình đáng yêu."

Điền Chính Quốc cảm thấy mình đã không còn cách nào, trên mặt có thể chiên trứng gà, dùng sức nhìn menu, lôi kéo Kim Thái Hanh, nhỏ giọng hỏi, "Hôm nay ai mời khách a?"

"Em mời, đương nhiên là em, chỗ người nhà đừng khách khí, chị dâu chị muốn ăn gì cứ tùy ý gọi." Mạc Duệ nghe được vội vàng nói, bản thân cũng ngồi xuống, vẫy người tới gọi món.

"Ô." Điền Chính Quốc gật đầu, nghiến răng nói, "Em muốn ăn cua." Không phải Kim Thái Hanh mời khách cũng không cần tiết kiệm, không ăn thì phí.

"Mùa này cua không có thịt." Điền Chính Quốc nghe Kim Thái Hanh nói vậy, vừa định đổi cái khác, chợt nghe người bên cạnh nói tiếp, "Muốn ăn nhiều phải mấy phần."

Muốn nhiều thì thêm mấy phần sẽ nhiều...

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top