Edit từ bản QT của RubyRuan_69.Mình edit theo ý hiểu của mình, nên chỗ nào không hiểu thì mình chịu :vCó gì các bạn hãy góp ý để mình chỉnh sửa cho hoàn chỉnh hơn nha.Thể loại: Bách hợp, Nữ phụ, Xuyên thư, Ngọt, HE.Tiến độ: Đã hoàn thành.Tốc độ ra chương hên xui nha.…
Tên fic: Hp Chi Hình BóngTác giả: Cô Cô Miêu Miêu MiêuEditor: Cung Nguyệt NgưThể loại: Đồng nhân HP, trọng sinh, 1x1, hài, HE.Cp chính: SnarryBản gốc: Hoàn Thành (226 chương+1PN)Bản edit: chưa biết ngày về....Bắt đầu: từ ngày 10/12/2018__09/10/2026 end(Vì lý do mình không có Beta nên có lỗi chính tả hay sai sót thì mấy bồ thông cảm ∩__∩)(Làm ơn đừng đem công sức của tui đi mà không xin phép ˋ︿ˊ)Văn án mang tính chất lừa gạtHarry: Giáo sư ngươi chết rồi?Snape: ...Harry: Giáo sư ngươi làm thế nào lại chết?Snape: ...Harry: Giáo sư người không nên chết a!Snape: ...Harry: Này giáo sư tuy ta luyến tiếc ngươi nhưng ta không có ý định cùng ngươi bắt đầu lại một lần nữa a!…
🌺 Từ nhỏ Cẩn Ngôn đã không thích ăn mặn , loại thức ăn hảo hảo làm cho nó ngon miệng vẫn thường là rau củ quả . Ba mẹ thường xuyên lo lắng cho việc " ăn chay trường " này của năm cân muối , họ làm mọi cách cũng chỉ để nó có thói quen ăn uống giống như một người bình thường. Nhưng hầu như đều vô vọng ...🌺 Cho đến một ngày họ có nằm mơ cũng không nghĩ ra , khẩu vị của con họ lại " mặn " đến muốn tăng huyết áp .Dùng nhiều năm để khẳng định một chân lý , họ không hề sinh ra một " Tiểu hoà thượng " , mà chỉ là chưa đủ thời gian để biến thành " Ma sói đói " . ***Tiêu Nhất Nhi có một hôm gọi điện đến mách phu quân của mình , nói Cẩn Ngôn con gái tâm lý biến thái hướng về phía Tần Lam hô dõng dạc : " Lớn lên con muốn lấy dì " Ngô Gia Kỳ trên tay một sấp hồ sơ hảo hảo cười vui vẻ , thâm tâm tự khắc cho rằng Nhất Nhi phu nhân thật sự lo xa : " Được rồi Nhất Nhi ngoan , Cẩn Ngôn của chúng ta còn rất nhỏ " ( BHTT ) Dì Ơi, Đợi Con Lớn Được Không ?Tác giả: Phiên Nhi Liêu ( Phiu Phiu )#PhiuPhiu…
Taekook- Vkook - Ngọt- Sủng - HE( LƯU Ý KHÔNG CHUYỂN VER)- Kim TaeHyung chúng ta chia tay đi......- Jeon Jungkook.... Em có chạy cả đời cũng không thoát khỏi tay tôi đâu…