"Tại sao em về?" SeokJin bất chợt tiến lại thêm một bước, khiến cả hai đối diện nhau với khoảng cách thật gần. Là một hình ảnh mờ mịt nương nhờ ánh đèn đường, là một hình ảnh khiến y nhung nhớ suốt nhiều năm... Vậy mà giờ đây thật rõ ràng, thật gần gũi. Nhưng là gần ngay trước mắt, xa tận chân trời. "Anh sợ em sẽ phá hoại hạnh phúc của anh sao?" TaeHyung bất ngờ bật ra nụ cười, cũng chẳng rõ là vui vẻ, là trào phúng, hay thậm chí là đau đớn. Hắn cất lời, dù biết là chẳng nên nhưng vẫn cứ nhìn y chăm chú không rời. "SeokJin, chúng ta đã li hôn bao lâu rồi? Tại sao em vẫn?" SeokJin lộ ra vẻ chua xót. Thì ra là thế, hạnh phúc của anh anh sẽ vẫn bảo vệ, mặc kệ y thấy ra sao, có phải không? Y dù đau đớn hơn thế, có nhung nhớ nhiều hơn thế cũng chỉ là nỗi đau của riêng y thôi, có phải không? SeokJin bật cười, bờ môi khẽ run lên trong gió lạnh. Và cũng vì gió lạnh thôi, hốc mắt y đỏ lên, hô hấp trở nên khó khăn và cay xè... "Vậy là... anh quên em rồi, đúng không?" ---------------- Warning: Tính cách lẫn tuổi tác của nhân vật đều khá không-liên-quan tới ngoài đời, mình nhắc trước để các bạn không bị bất ngờ nha ^^
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
》intro: khốn kiếp làm sao khi một người đứng đắn như kim taehyung lại không thể ngừng chú ý đến một đứa trẻ. vẻ đẹp trẻ thơ, vẩn lên những kích thích từ đôi chân thon, dáng eo mượt mà và những vớ tất trắng khiến gã hoạ sĩ chẳng thể giấu nổi được bản ngã quỷ quái nằm sâu trong lòng mình. "phơi bày mà tựa giấu kín - chẳng qua cũng chỉ là giấc mơ đáng khinh của tên biến thái tội nghiệt, cố ra vẻ rằng mình là một văn sĩ yêu cái đẹp ở những phương diện sai trái".>truyện có yếu tố không lành mạnh, cân nhắc trước khi đọc. >được lấy cảm hứng từ bộ phim "lolita">rating 17+ (not h)>đã hoàn 73 chap, nếu muốn đọc he hãy đọc 72 chap, muốn hiểu fic hãy đọc 73 chap.• author : thịt…
Về bản chất có thể gọi creepypasta là truyện ma cũng không sai, tuy nhiên sức hấp dẫn của nó lại mạnh hơn rất nhiều một phần bởi chúng được thuật lại một cách chi tiết, có thời gian địa điểm xác thực giống như chính người trong cuộc kể lại hơn là sản phẩm thêu dệt của trí tưởng tưởng. Những câu chuyện rùng rợn đang bắt đầu, chúng đang đợi bạn đó.…
夫人!少将请您回家 - 君太平Phu nhân, thiếu tướng mời ngài về nhàTác giả: Quân Thái Bình Thể loại: hiện đại, phúc hắc quân trưởng công, tao nhã quý công tử thụ, hài, 1×1, HETình trạng bản gốc: Hoàn 196 chương + 14 phiên ngoạiTình trạng bản edit: đã hoàn chính văn, đang beta lại chính văn, phiên ngoại từ từ gòi tính nho mn iuuNguồn: +Từ chương 1 đến chương 147: https://wisterialh0601.wordpress.com/dam-my/dam-my-edit/phu-nhan-thieu-tuong-thinh-ngai-ve-nha/ (beta)+Từ chương 147 trở đi: https://wikidich.com/truyen/phu-nhan-thieu-tuong-thinh-ngai-ve-nha-WRqfa~8h7Hk_civJ#! (edit)_______Đường Mộ nằm mơ cũng không nghĩ tới, hắn chỉ là về nước tham gia hôn lễ của ca ca nhà mình, thuận tiện thay ca ca đi giao một đám trang bị quân dụng, cư nhiên ngay cả bản thân mình cũng đem bán!Thẩm Lãng không dự đoán được mình chỉ là tâm huyết dâng trào, thay thuộc hạ đi tiếp nhận một đám trang bị tân tiến, cư nhiên tiếp nhận một đám trang bị lớn nhất cuộc đời này - người yêu!Khi quý công tử gặp gỡ phúc hắc quân trưởng, màn trình diễn của hai người họ sẽ trở nên vang dội đến thế nào?"Phu nhân, thiếu tướng mời ngài về nhà!" Cảnh vệ viên quân trang thẳng tắp mặt không chút thay đổi nghiêm."Tới nhà hắn làm cái quỷ gì! Tôi không phải phu nhân!""Thiếu tướng nói, chuyện này hắn sẽ đích thân cùng ngài thảo luận.""Bảo hắn đi chết đi!""Thiếu tướng nói, hắn phải sống lâu trăm tuổi, sẽ không để cho ngài phải thủ tiết!""......"______TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD!**VỨT NÃO TRƯỚC KHI ĐỌC, KHÔNG THÍCH XIN MỜI CLICKBACK, XIN ĐỪNG BUÔNG LỜI CAY ĐẮNG. CÁM ƠN!…
"Anh là kẻ tồi tệ, nhưng em muốn cùng kẻ tồi tệ như anh vĩnh viễn ở cùng một chỗ."."Một rừng không thể có hai hổ và một thành phố thì không đủ chỗ cho hai tên tội phạm khét tiếng đâu.".Note: Fluff (sweet), Size gap, Age gap, Criminal!Au.THIS WORK BELONGS TO ME a.k.a @Jun_VkDO NOT RE-UP, RECOMMEND, OR RE-EDIT WITHOUT MY PERMISSION.BOOK COVER DESIGNED BY @Jun_Vk…