Đèn Dẫn Hồn

Đèn Dẫn Hồn

27 10 6

Đèn Dẫn HồnTác giả: Vân DuMiền Tây Nam Bộ, những năm đầu thập niên 2000.Những con đường đất đỏ bụi, những chuyến xe đò cũ kỹ, ghe xuồng vẫn xuôi ngược trên những dòng kênh. Điện đã về đến nhiều nơi, nhưng không phải đêm nào cũng đủ sáng để xua tan bóng tối.Có những chuyện, người sống không dám nhắc đến.Có những nỗi oan, người đã khuất chẳng thể tự mình buông bỏ.Và có những người lặng lẽ đi khắp mọi miền, chỉ để đưa một linh hồn tìm được đường về.Cuối con đường đất ven rạch là căn nhà gỗ nhỏ của Nguyễn Minh Tịnh.Ba mươi lăm tuổi.Ít nói.Điềm đạm.Ngày thường, anh sống cuộc đời bình dị như bao người đàn ông miền Tây khác. Nhưng chỉ cần có người tìm đến cầu giúp, anh lại khoác chiếc túi vải cũ, lên đường.Một ngôi miếu hoang.Một căn nhà cũ.Một lời cầu cứu giữa đêm.Mỗi chuyến đi đều là một câu chuyện chưa có lời giải.Suốt nhiều năm, Minh Tịnh luôn đi một mình.Cho đến ngày anh gặp Lê Khải.Chàng trai hai mươi tuổi lanh lợi, bướng bỉnh, mang thiên phú đặc biệt với những điều mắt thường không thể nhìn thấy.Một người nhất quyết không nhận học trò.Một người nhất quyết không chịu rời đi.Từ đó, họ cùng rong ruổi khắp mọi miền đất nước.Ban ngày giúp người.Ban đêm học pháp.Giữa những chuyến đi nối tiếp nhau, một thứ tình cảm vốn chỉ nên dừng lại ở hai chữ "thầy trò" lại âm thầm nảy nở.Ở một thời đại mà tình yêu ấy chưa thể gọi thành tên...Có những lời yêu thương chỉ có thể giấu trong ánh mắt.Có những lần chạm tay chỉ dám gi…