Hai đời, một đất nước
Tag: cườngxcường, trọng sinh, đam mỹ, si tình côngxchính trực thụ.Lời tựaCó những người sống cả đời như một ngọn đèn.Họ không rực rỡ chói mắt.Không đứng trên sân khấu cao nhất.Không được hàng vạn người tung hô mỗi ngày.Nhưng lại lặng lẽ cháy sáng ở những nơi tối tăm nhất.Một vùng quê nghèo vừa qua lũ.Một bản làng heo hút trên núi cao.Một cây cầu cũ sắp đổ.Một mái trường dột nát giữa mùa mưa.Họ dùng cả tuổi trẻ của mình để đổi lấy sự bình yên cho người khác.Tạ Cẩn Trực là một người như thế.Cậu từng chết trong đống đổ nát của một trận động đất.Cũng từng sống lại trong thân xác của một chàng trai trẻ bị cả thế giới chê cười.Từ một "bình hoa" tai tiếng.Tới một người cán bộ được dân chúng yêu quý.Từ một kẻ chưa từng hiểu ý nghĩa cuộc đời.Tới một người nguyện dùng cả hai kiếp để phụng hiến cho quốc gia.Đây không phải một câu chuyện về hào quang.Mà là câu chuyện về trách nhiệm.Về lòng nhân hậu.Về những con người mang trái tim nóng hổi nhưng lại âm thầm đi qua nhân gian.Và giữa hành trình đầy bão tuyết ấy-May mắn thay, vẫn có một người yêu cậu tới tận xương tủy.Một người đứng sau lưng cậu qua vô số năm tháng.Một người luôn nói:"Em cứ đi về phía trước.""Phần còn lại để anh."Cho nên câu chuyện này không chỉ nói về lý tưởng.Mà còn nói về tình yêu.Một tình yêu trưởng thành, dịu dàng và kiên định.Giống như ánh đèn luôn sáng nơi cuối con đường.Đợi một người trở về nhà.…

