[GEMINIFOURTH] CÁI KẾT CHO ĐÔI TA
Vốn dĩ là hai thế giới chẳng liên quan gì đến nhau vậy mà lại âm thầm có một hướng rẽ đưa ta đến với nhau. Nhưng liệu tự hỏi lối rẽ đấy có nên bước vào không? Hay chỉ nên để đó mà đứng nhìn?…
Vốn dĩ là hai thế giới chẳng liên quan gì đến nhau vậy mà lại âm thầm có một hướng rẽ đưa ta đến với nhau. Nhưng liệu tự hỏi lối rẽ đấy có nên bước vào không? Hay chỉ nên để đó mà đứng nhìn?…
Đây chỉ là một cuộc hôn nhân trên giấy tờ.Không tình yêu. Không ràng buộc cảm xúc.Mọi thứ đều được định nghĩa rõ ràng... bằng điều khoản.Họ đến với nhau vì lợi ích một cái bắt tay lạnh lùng giữa hai người xa lạ.Không can thiệp đời tư.Không vượt quá giới hạn.Không phát sinh tình cảm.Đó là luật.Nhưng con người... chưa từng là thứ có thể vận hành theo luật.Một ánh nhìn quá lâu.Một lần phá lệ không có trong hợp đồng.Một cảm xúc không được phép tồn tại.Từng chút một, mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.Và đến khi nhận ra thứ họ muốn giữ lại... lại chính là thứ đã bị cấm ngay từ đầu.Nếu hợp đồng có thể kết thúc, thì... cảm xúc phát sinh ngoài điều khoản phải xử lý thế nào?…
Đây không phải là một công việc tự nguyện.Và cũng chẳng có ai chuẩn bị sẵn cho chuyện này.Một ngày đẹp trời phải chăm sóc một... đứa trẻ.Vừa quậy, vừa ngang, vừa dễ dỗi, lại còn cực kỳ khó dỗ.Không chịu nghe lời.Không hợp tác.Những ngày sống chung bắt đầu bằng phiền phức, kết thúc bằng mệt mỏi... và xen vào giữa là những khoảnh khắc rất khó gọi tên.…
Trong thế giới này, không phải ai cũng có cơ hội tỏa sáng.Ánh đèn sân khấu thì luôn rực rỡ. Nhưng không phải ai cũng biết nó chiếu về đâu.Nhưng để được chiếu đến phải chọn cách đánh đổi.. Nhưng liệu đánh đổi đấy có đáng?Có thật sự tốt khi đứng ở đó nhưng bên cạnh lại chẳng còn ai...Một diễn viên nhỏ bé đáng ra chỉ là một cái tên dễ dàng bị thay thế.Nhưng không hiểu vì lý do gì, một người đứng trên đỉnh cao, sẵn sàng dùng tất cả những gì mình có để mở đường cho một người chưa có gì trong tay.Không ai biết đó là ưu ái... hay là một dạng bù đắp không cần che giấu.Chỉ là có những thứ dù được trao đi bằng cả hai tay... cũng không thể khiến quá khứ biến mất.Và cũng có những người dù đứng ngay trước mặt... vẫn không thể nhìn thẳng vào nhau thêm một lần nào nữa.Nhưng liệu có thể tha thứ một lần nữa?…
Dù có là ai thì cuối cùng vẫn là anh và em…
Người ta nói, chiều chuộng là một dạng yêu thương.Một người không biết giới hạn.Một người chưa từng đặt ra giới hạn.Từng trò đùa, từng lần vượt ranh giới, đều có một bàn tay lặng lẽ chống lưng.Không phải vì đúng mà vì chưa từng muốn ngăn cản.Đến khi mọi thứ vượt khỏi kiểm soát, mới nhận ra...Có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là sự ngông cuồng, mà là việc nó luôn được cho phép tồn tại.…
Đến cuối cùng anh cũng chịu nhìn em... nhưng liệu ánh nhìn đó đến có quá muộn màng.…
Tình yêu này... vốn dĩ không nên bắt đầu.Biển không giữ người.Và cướp biển... chưa từng thuộc về ai.Một lựa chọn sai ngay từ đầu.Một mối quan hệ không có đường lui.Nhưng nếu một lần ích kỷ, nếu một lần bất chấp tất cả liệu họ có thể chạm tới thứ gọi là hạnh phúc,dù chỉ trong khoảnh khắc?…
Vốn là hai đường thẳng song song.Một là tia nắng rực rỡ, sinh ra để chiếu sáng cả thế giới.Một là bóng tối bao quanh, quen tồn tại trong những góc khuất không ai ngoái nhìn.Vốn dĩ, thế giới chưa từng thuộc về nhau. Nhưng ở một khoảnh khắc nào đó, chiếc bút của số phận lại chệch đi nửa nhịp...…
Có những vết thương... không chảy máu, nhưng lại đau rất lâu.Nếu cả thế giới quay lưng, thì hãy chạy về phía này.Ở đây luôn có một người sẵn sàng dang tay, và chống lại tất cả để giữ lấy sự dịu dàng nhỏ bé.…