AN THẦN DRIFT.

AN THẦN DRIFT.

0 0 1

Nguyễn Lê Phúc Nguyên năm mười hai tuổi mất đi cả gia đình. Năm mười bảy tuổi, cuộc đời cậu là một chuỗi những trận đòn roi bạo lực học đường tàn nhẫn, để lại những vết sẹo chằng chiết từ da thịt vào tận sâu trong tâm khảm. Năm hai mươi tuổi, cậu là một sinh viên Luật nghèo khổ, lầm lì, cô độc sống bấu víu vào một chú mèo hoang dưới mái hiên dột nát giữa cơn bão Sài Gòn.Đau khổ cùng cực khiến cậu nhận ra: Sống trên đời này là điều không cần thiết. Cậu chỉ đang tồn tại như một cỗ máy đóng chặt lòng mình với thế giới.Cho đến một đêm mưa tầm tã, một chiếc xe bán tải quân sự gầm rú xé rách bóng đêm, lùi lại trước mặt cậu. Từ trên xe, một người đàn ông vạm vỡ bước xuống, mang theo hơi thở bạt mạng của mưa bom bão đạn và một bóng đen khổng lồ áp chế hoàn toàn lấy cậu.Trương An - Đại úy đặc công 26 tuổi, người đàn ông mang theo lời trăn trối của người anh trai quá cố của Nguyên, chính thức bước vào cuộc đời cậu, dùng đôi bàn tay thép và lồng ngực vững chãi như bàn thạch để che chắn cho cậu.Một quân nhân kỷ luật, thâm trầm kết hợp với một cậu sinh viên lầm lì, lãnh đạm. Sự chênh lệch thể hình tàn nhẫn giữa họ ban ngày là rào cản, nhưng ban đêm lại là sự xoa dịu và chiếm hữu điên cuồng nhất.Phúc Nguyên tựa vào bờ vai rộng lớn của anh, khẽ cười bằng chất giọng lạnh tanh:"Chú An, nếu một ngày chú muốn bắt cóc tôi đem bán đi, nhớ chọn mối nào trả giá cao một chút. Thân xác rẻ rách này của tôi, không muốn bị bán lỗ đâu."Trương An ghìm chặt vòng eo gầy guộc của cậu vào …

Lời Nói Dối Của Kẻ Điên

Lời Nói Dối Của Kẻ Điên

3 0 2

Có một Đà Lạt không nằm trong những tấm bưu thiếp mộng mơ. Nó lẩn khuất sau màn sương đặc quánh, nơi có một dinh thự cổ kính mang tên Cẩm Tú - nơi lịch sử không được ghi lại bằng giấy mực, mà được may vá bằng kim khâu và những sợi chỉ len lỏi qua da thịt.Chuyến hành trình thực tế của một nhóm sinh viên vô tình rẽ vào cấm địa. Tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai nhịp nặng nề cũng là lúc những âm thanh "Xẹt... xẹt..." khô khốc bắt đầu vang lên từ bóng tối. Từng người một rơi vào vòng lặp của sự biến chất, trở thành những mảnh gấm vóc sống cho một bức tranh thêu vĩ đại.Giữa sự hoảng loạn và rùng rợn ấy, có hai kẻ vẫn bước đi thản nhiên:Phạm Nhật Minh Khang - Kẻ nhìn thấu tâm lý nhưng luôn mang một sự mệt mỏi cực đoan với thế giới.Nguyễn Hoàng Minh Quân - Kẻ nhìn cuộc đời bằng nhãn quan mỹ thuật dị biệt và đầy tính toán.Họ không cứu rỗi ai, và cũng không cần ai cứu rỗi. Giữa một dinh thự đầy rẫy những cái bẫy tinh vi và một người đồng hành luôn giấu mình sau chiếc la bàn sai lệch, lời nói dối nào mới là thứ dẫn đường cho họ đến tận chương cuối cùng?"Anh Khang, nếu em dùng chỉ bạc may lại đôi mắt anh, anh có thấy được tương lai không?""Tôi chỉ thấy một kẻ điên đang làm phiền sự mệt mỏi của mình."Sương mù đã lên, và dinh thự đã mở cửa. Bạn chuẩn bị bước vào chưa?…