𝒎𝒂𝒓𝒋𝒂𝒎𝒆𝒔 - 𝒄𝒂́𝒊 𝒕𝒆̂𝒏 𝒌𝒉𝒂̆́𝒄 𝒔𝒂̂𝒖 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 𝒕𝒊𝒎 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊
đến tận bây giờ dù đã nhiều năm trôi qua nhưng vết thương nơi lồng ngực của tôi vẫn chưa vơi đi mỗi khi nhắc đến tên em…
đến tận bây giờ dù đã nhiều năm trôi qua nhưng vết thương nơi lồng ngực của tôi vẫn chưa vơi đi mỗi khi nhắc đến tên em…
không phải chuyện gì cũng cần kết thúc bằng một cuộc nói rõ, có những câu chuyện chỉ kết thúc bằng sự im lặng hay dừng lại một mối quan hệ mà không cần lời giải thích cũng không cần trách ai. chỉ là...đến một lúc nào đó ta nên rời đi trước khi nhận thêm nhiều tổn thương…
nó nhớ Phàm, nhớ nét chữ nắn nót trong thư anh gửi về mỗi tuần, nhớ dáng vẻ anh ngồi đọc sách dưới hiên, nhớ những lần anh dịu dàng dạy bảo nó.…
"hoá ra điều tiếc nuối nhất của thanh xuân không phải là yêu một người mà không được đáp lại. mà là khi cả hai đều từng rung động, nhưng lại chẳng ai đủ can đảm để giữ người kia ở lại."…
những ngày có em tựa như mùa hạ vừa chạm ngõ, khiến mọi cảm xúc trong tôi đều tươi mới và mãnh liệt. nhưng nắng hạ vốn dĩ luôn đến nhanh và cũng chóng tàn…