GAME SHOW KỶ LUẬT

GAME SHOW KỶ LUẬT

197 0 11

Một cú nhấp chuột vô tình... đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của An.Từ một chàng trai bình thường, cậu bị cuốn vào một chương trình bí ẩn-nơi mọi thứ đều được kiểm soát, đánh giá và ghi lại. Ở đó, không có chỗ cho sự do dự, không có không gian cho cảm xúc bộc phát.Chỉ có kỷ luật.Tại phim trường, An phải đối mặt với những bài kiểm tra không chỉ về thể lực, mà còn về khả năng kiểm soát bản thân-từng hành động, từng biểu cảm, thậm chí cả suy nghĩ đều có thể trở thành "điểm số".Giữa ánh đèn sân khấu, camera luôn hướng về phía mình, cậu dần nhận ra:Đây không đơn thuần là một game show.Mà là một hệ thống.Một nơi mà ranh giới giữa "trò chơi" và "kỷ luật" gần như biến mất.-Bên cạnh cậu là Chi-một cô gái đã quen với môi trường này từ lâu, bình tĩnh, chuyên nghiệp, và dường như hiểu rõ hơn bất kỳ ai về cách tồn tại trong chương trình.Nhưng càng tiến sâu, An càng nhận ra...Không phải mọi thứ đều như những gì nó thể hiện.Và câu hỏi lớn nhất không còn là:"Cậu chịu đựng được bao lâu?"Mà là:"Cậu có còn là chính mình sau tất cả không?"…

Gia sư và học sinh cá biệt

Gia sư và học sinh cá biệt

325 0 13

An mười tám tuổi, nhưng vóc dáng nhỏ bé và căn bệnh bẩm sinh khiến cậu luôn cảm thấy mình lạc lõng trong chính cơ thể của mình. Bí mật phải mang theo mỗi ngày trở thành lớp vỏ vô hình, khiến cậu thu mình lại, dè dặt trong từng cử động, từng ánh nhìn.Gia sư mới của cậu, Hạ, hai mươi lăm tuổi, dịu dàng nhưng nghiêm khắc, bước vào cuộc sống của An không ồn ào. Cô không hỏi những câu khiến cậu xấu hổ, cũng không giả vờ không nhìn thấy những điều rõ ràng. Cô chỉ chọn ở lại, chọn tin tưởng, và chọn giữ lời khi nói về kỷ luật.Giữa những buổi học chậm rãi, những lỗi sai nhỏ nhặt, những lần bị phạt và những khoảnh khắc được ôm trong vòng tay ấm áp sau đó, An dần hiểu rằng kỷ luật không phải để làm cậu nhỏ lại, mà để cậu học cách đứng thẳng.Câu chuyện là hành trình của một cậu trai đang học cách đối diện với cơ thể mình, với trách nhiệm, và với cảm giác được chấp nhận trọn vẹn. Không vội vàng, không kịch tính lớn lao, chỉ là những buổi chiều có mùi nắng, tiếng mưa rơi bên cửa sổ, và một ranh giới dịu dàng giữa nghiêm khắc và yêu thương.…