ĐÊM HỶ SẪM MÀU 02 - "LẦN ĐẦU" GẶP LẠI
Tối ấy, hai người đi bộ ra khỏi con hẻm nhỏ.Thanh chợt gọi:- Hoan.Huân quay đầu.Hắn lại gọi, chậm hơn:- Hoan.- Sao?- Không có gì.Thanh cười.- Chỉ muốn gọi em thôi.Huân nhìn hắn một lúc rồi cũng bật cười.- Anh lại dở hơi rồi đấy.Nhưng cậu không cấm nữa. Thanh nắm lấy tay cậu.Lần này, Huân để yên.Họ cùng bước về phía trước.Không còn một người đi trước, một người cố đuổi theo sau.Không còn cậu chủ và người hầu. Không còn thân phận hay giai cấp ngăn giữa họ.Ở cuộc đời này, họ được đứng cạnh nhau.Bình đẳng.Được lựa chọn.Được yêu nhau bằng chính cái tên của mình.Và Thanh cuối cùng cũng được gọi cậu là Hoan.Không phải vì một ký ức mơ hồ nào đó.Mà bởi từ nay, hắn đã thật sự trở thành "người nhà"."Lần đầu" gặp lại ấy, cuối cùng cũng đưa họ đến một đời mà chẳng ai phải buông tay.…


