Lục Tử Tranh là con gái một, vừa không có tiền không có thế lại không có nhân duyên. Giang Hoài Khê là tiểu thư khuê các, vừa có quyền vừa có thế lại vừa có danh vọng. Tuy rằng hai người đều được xem là mỹ nhân lạnh lùng mặt than, hay bị người khác so sánh với nhau, nhưng Lục Tử Tranh tự nhận bản thân cô với người ta là "nước sông không phạm nước giếng".Ấy vậy mà sau một lần gặp gỡ kỳ lạ xong, tiểu thư khuê các lại hay nhắm vào cô, lằng nhà lằng nhằng, mềm rắn đủ cả, không ngừng dây dưa, liên tu bất tận...Này, đã nói đấy là tiểu thư khuê các mà?!Người ta có tiền, thì người ta thích tùy hứng thôi!~Thể loại: GL, đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, thiên tác chi hợp.Editor: Yu Bi…
- Tên Truyện: Bảo Bối Là Sát Thủ.- Tác giả: Miu- Couple: |Syaoran x Sakura| |Eriol x Tomoyo|- Giới hạn độ tuổi: 16+- Thể loại: Longfic, hiện đại, hành động, ngược, sủng ,ngọt, pink, HE. - Trạng thái: Full (90 chap + 5 phiên ngoại)********************- Văn án: + Anh - Li Syaoran: Một cảnh sát tài năng của cục cảnh sát Tokyo, điềm đạm, lạnh lùng, dứt khoát, là mẫu người lí tưởng trong mắt các cô gái. Nhưng cuộc sống của anh bắt đầu đảo lộn bởi một cô sát thủ mang biệt danh - Cherry.+ Cô - Sakura Kinomoto: Một sát thủ đứng đầu thế giới ngầm, bang chủ của Moon - một băng nhóm Mafia nổi tiếng. Cô lạnh lùng, tàn nhẫn, giết người không chớp mắt nhưng khi ở trước anh cô chính là không - thể - ra - tay!+ Một sát thủ đem lòng yêu một cảnh sát, những tưởng cuộc tình của họ sẽ không có một kết thúc tốt đẹp? Nếu nghĩ như vậy thì bạn đã lầm rồi! Tình yêu có thể thay đổi một con người, họ đang ở trên hai con đường khác nhau, đi theo hai lối đi khác nhau, nhưng con tim họ đều hướng về nơi cuối con đường kia, nơi mang hai từ "Hạnh Phúc"...*********************- Ai muốn mang đi hoặc chuyển ver thì nhớ nói Miu một tiếng nha :)) đừng lặng thầm mang đứa con tinh thần của Miu đi mà chưa có sự cho phép của Miu T^T- Truyện chỉ có duy nhất trên Wattpad.TRUYỆN TUI VIẾT TỪ HỒI CÒN TRẺ TRÂU NÊN ĐÂM RA NHẢM DỮ LẮM :v TÌNH TIẾT NGÁO ĐÁ CỰC KÌ :v CÁC ĐỘC GIẢ ĐỪNG BẮT BẺ TUI NHÁ :)))Ngày đăng: 07/08/2016Ngày hoàn thành: 03/08/2017…
Tác phẩm : Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng DạngTác giả : Diệp SápThể loại : Hiện đại, ấm áp, oan gia, hài hước, HETình trạng bản raw : 106 chương – HoànEditor: Tiêu Ngân (60 chương đầu), girl_sms(Còn lại)Tốc độ Edit: HoànBản Edit 60 chương đầu mình dùng của Tiêu Ngân, mình đã liên hệ và được sự đồng ý của bạn í cho sử dụng 60 chương đầu cho câu chuyện liền mạch ^^Văn án:Lần đầu tiên gặp mặt đã đặt ‘ngoại hiệu’ cho nàngLàm nàng xấu hổ trước mặt mọi nhân viên…Làm cho phong thái ” cao cao tại thượng” của nàng bị dìm hàng…Làm chết con cá yêu quý của nàng…Có thể nói chỉ có một người mới khiến Phong Uyển Nhu cảm xúc rối loạn, đứng ngồi không yên, vô cùng bực mình trước mọi tình huống… khiến nàng tức giận nhưng lại không thể làm gì được hơn.Không ai khác là Dương Tiểu ThảoRốt cuộc,Một người vừa hậu đậu, vừa suy nghĩ đơn giản, ngây ngây ngốc ngốc…Một người vừa thông minh, vừa xinh đẹp, lại vô cùng lạnh lùng…Lại có duyên phận với nhau!Nhân vật chính:Phong Uyển Nhu x Dương Tiểu Thảo ~ Phong Uyển Tư x Lăng SươngNhân vật phụ: Mẹ của Tiểu Thảo, Lương Nhiên, Vương Oánh Oánh, Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm, Tiêu tổng (Người hay lo chuyện bao đồng ngang ngửa mình =)) ), Hạ Linh Doanh...…
"Hắn cười ngạo nghễ, đôi mắt nâu khói sáng lên trong bóng tối, đôi môi khẽ nhếch một nụ cười xảo quyệt.. "Cô Lục, tôi hi vọng tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết.""…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…