Sương đỏ 121
121.
Cung Đoan Nguyên nằm ẩn trong vườn trúc xanh mướt, từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài có thể thấy được tòa ngự lâu vươn mình đón gió. Như là một thói quen ăn sâu trong tiềm thức, ngày nào Nguyên Thục cũng tựa cửa sổ, đứng nhìn tòa ngự lâu, trông ngóng, đôi bàn tay bấm vào nhau với hy vọng sẽ trông thấy tà áo lục phơ phất trước lầu rồng.
Từ khi được Trịnh Khải đích thân ra tận hoang đảo xa xôi đón về, Nguyên Thục mừng lắm, nó lại còn sung sướng hơn khi nghe A Đào kể lại phản ứng của Trịnh Khải lúc hay tin nó bị Thanh Loan bắt đi. Anh có phản ứng như thế, có thể nói vị trí của nó rất quan trọng trong lòng anh, vậy nên, dù cô gái tên Thanh Loan kia đã qua đời có khiến Trịnh Khải đau lòng, nhưng nó tin rằng thời gian qua đi, vết thương trong lòng anh sẽ khép, cái tên Thanh Loan chỉ còn là một kỷ niệm, rồi nó và anh sẽ cùng vun đắp hạnh phúc cho nhau. Cho dù vật đổi sao dời, nó vẫn sẽ luôn ở bên cạnh anh, cho anh một gia đình hạnh phúc, sinh ra những đứa con thật đáng yêu như lời anh nói khi cả hai ở bên nhau.
Ý nghĩ về một tương lai hạnh phúc tươi sáng luôn hiển hiện trong đầu Nguyên Thục, nhưng bây giờ nó lại chẳng thể suy nghĩ gì khác khi Thánh mẫu đã quyết, hôm nay sẽ là lễ tấn phong Vương phi cho Ngọc Xuân. Quyết định ấy khiến Nguyên Thục bị đả kích nặng nề. Nhìn tòa Lượng phủ chuẩn bị rộn ràng cho buỗi lễ diễn ra trong vài phút tới, đèn hoa giăng kết, khắp nơi tưng bừng tiếng sên ca, Nguyên Thục tủi thân trào nước mắt. Hơn ai hết, nó không bao giờ muốn chuyện này xảy ra, nó không muốn Ngọc Xuân trở thành Vương phi của Trịnh Khải, trên danh nghĩa cũng không, nhưng cay đắng thay nó không thể làm gì khác bởi đã thua trong cuộc tranh cử ngôi vị mà chính nó đề nghị với số phiếu ít ỏi. Với thất bại đó, nó không còn lý do gì để lên tiếng, không còn lý do gì để ngăn cản buổi lễ diễn ra, giờ đây, nó chỉ còn biết ngồi trong phòng, đóng chặt cửa, không muốn nhìn thấy ai, không muốn tiếp xúc với ai. Ngoài kia, Thánh mẫu đang hân hoan, Dương thái phi đang vui vẻ, Ngọc Xuân đang e lệ, ai ai cũng hạnh phúc, chỉ có nó là đau buồn, tuyệt vọng trong căn phòng lẻ loi này mà thôi.
Nguyên Thục thẫn thờ nhìn bóng mây trôi trên cao, mắt ướt đẫm lệ. Nó muốn được gặp Trịnh Khải, muốn được anh vỗ về, an ủi, nhưng nó biết điều đó là không thể bởi bây giờ anh đang phải đến bái yết tổ tiên. Một mình vò võ trong cung, Nguyên Thục cứ suy nghĩ nhiều chuyện. Mỗi lần nghĩ đến giây phút Ngọc Xuân được phong làm Vương phi, cùng sánh vai anh với nụ cười mãn nguyện, trái tim Nguyên Thục lại thốn lên, run rẩy, đau như xát muối. Nguyên Thục cắn chặt môi lại, cố ngăn tiếng nấc. Chuyện Thanh Loan đã qua, những tưởng từ nay sẽ được sống yên ổn bên cạnh người nó yêu, thế nhưng lần này, mọi ước mơ ấp ủ bao lâu của nó đều tan biến. Nó không muốn ai trở thành vợ của Trịnh Khải hết, không muốn ai sinh con cho anh hết, không muốn ai ở bên cạnh anh hết, ngoại trừ một mình nó, Hồ Nguyên Thục mà thôi.
- Tiệp dư, giờ tấn phong Vương phi đã đến, người hãy để chúng em thay xiêm y, nếu đến trễ Thánh mẫu sẽ không hài lòng đâu.
Thấy Nguyên Thục vẫn chưa chịu thay đồ, trang điểm, mà chỉ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ thẫn thờ, A Đào lo lắng lên tiếng. Gạt đi giọt lệ lăn dài trên má, Nguyên Thục nói mà không quay đầu lại, giọng cố ra vẻ tự nhiên.
- Em không đi đâu, hai chị cứ đi đi!
- Nhưng mà…
- Không sao đâu, chẳng phải Thánh mẫu đã nói nơi nào có mặt bà thì em không được phép xuất hiện à, như vậy em không đi là đúng, bà ấy chẳng có gì để bắt lỗi em được. Còn hai chị thì khác, nếu không tham dự buổi lễ này, Thánh mẫu sẽ quy tội hai chị bất kính với tân Vương phi, như thế không hay đâu.
- Tiệp dư…
- Hai người cứ đi đi, đừng lo cho em!
Thấy vì lo cho mình mà A Vân và A Đào vận chưa chịu đi, Nguyên Thục quay người lại, nó mỉm cười, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe. Thấy Nguyên Thục mắt lệ rưng rưng, A Đào và A Vân thở dài, cả hai nhìn nhau, sâu trong ánh mắt là sự thương cảm cho chủ nhân mình. Tiệp dư rõ ràng đã cố gắng đến thế, vì hạnh phúc của mình mà đấu tranh như thế, nhưng kết quả vẫn chẳng được gì, đó chẳng phải quá bất công hay sao.
- Tiệp dư, vậy chúng em đi nhé, chúng em sẽ quay về sớm với người!
- Ừ, các chị đi vui vẻ!
Biết mình đã làm hai nàng cung nữ lo lắng, Nguyên Thục cố tỏ ra vui vẻ. Còn lại một mình trong phòng, Nguyên Thục nhìn ra chiếc bàn đá, nơi nó và Trịnh Khải ngồi khắc gỗ với nhau, trong phút chốc, bao buồn tủi lại dồn về, những giọt lệ nóng hổi lại trào ra, cảnh vật trở nên nhạt nhòa, cung Đoan Nguyên chìm trong yên ắng. Thời gian chậm chạp trôi qua, Nguyên Thục cứ ngồi bất động như thế, cho đến khi A Đào và A Vân trở về, cho đến khi màn đêm mênh mông buông xuống, vắng lạnh và quạnh hiu.
oOo
Sau lễ tấn phong Vương phi, Tòa lượng phủ nhanh chóng dọn dẹp, quét tước, để chuẩn bị lễ chính kỵ (*) của Thịnh vương Trịnh Sâm. Chưa được nghỉ ngơi sau buỗi lễ tấn phong Vương phi, chiều hôm qua Trịnh Khải đã phải tất bật cho lễ tiên thường (**), để lễ chính kỵ sẽ diễn ra sáng hôm nay ở Cung miếu. Chính vì công việc ngập đầu, Trịnh Khải không có thời gian đến gặp Nguyên Thục. Qua việc tấn phong Vương phi, anh biết Nguyên Thục rất buồn tủi và đau lòng, anh muốn đến gặp nó, giải thích rõ ràng chuyện anh không hề động phòng với Ngọc Xuân như bao người đã lầm tưởng, nhưng với công việc bộn bề trước mặt, anh hy vọng Nguyên Thục có thể nhẫn nại được, có thể chờ anh hoàn tất những nghi thức trong ngày lễ chính kỵ của phụ thân, để anh giải quyết việc công trước hết, rồi sau đó mới đến chuyện riêng của bản thân mình.
Với ý nguyện ngôi chúa sẽ có người kế vị, Thánh mẫu và Dương thái phi buộc Trịnh Khải phải động phòng với Ngọc Xuân, nhưng anh đành làm hai người thất vọng khi phải từ chối ý nguyện đó. Đêm hôm ấy, anh đã để Ngọc Xuân ở lại tân phòng, còn bản thân lại ra ngự hoa viên, nơi lúc bé anh thường hay lui tới. Đứng giữa khu vườn rộng lớn, cỏ xanh mọc lấn lối đi xưa, bao kỷ niệm tuổi thơ bỗng nhiên ùa về trong tâm trí anh. Thường ngày, những ký ức này sẽ không đưa Trịnh Khải đi quá xa, thế nhưng hôm nay, đối diện với trách nhiệm gia tộc, anh cho phép nó đưa bản thân anh trôi về miền quá khứ, nơi anh không bao giờ muốn quay trở lại, nơi chỉ khiến ưu phiền trong anh càng dày thêm.
Ngẩng nhìn bầu trời sao mênh mông, Trịnh Khải tự hỏi khi đứng giữa căn phòng ấy, nhìn thấy mẫu thân chứ không phải phi tần mà phụ thân anh đã cho gọi, ông đã có suy nghĩ gì? Nếu như ngày ấy, không vì chút thương xót đối với nàng phi tần bẽ bàng kia, nàng phi tần may mắn hay bất hạnh ấy sẽ không mang thai, và anh, đứa bé không được phụ thân yêu, sẽ không được sinh ra trên đời để rồi phải mang nỗi khát khao yêu thương đến cả cuộc đời này. Anh không muốn giống phụ thân, không muốn hành động như ông đã từng hành động. Là một đứa bé bị bỏ rơi, anh hiểu rất rõ cảm giác ấy, cảm giác bị cha phủ nhận, chẳng mảy may ngó ngàng đến. Thà rằng bây giờ anh làm tổn thương Ngọc Xuân còn hơn vì trách nhiệm của gia tộc mà tiếp tục đi vào vết xe đổ của tiền nhân, sinh ra một đứa bé không mong đợi, nhìn thấy thêm một người phụ nữ chôn vùi thanh xuân trong nước mắt buồn tủi. Anh là một đứa bé không được cha yêu, và anh không muốn phải có thêm bất kỳ đứa trẻ nào bị phụ thân mình phủ nhận nữa, hoàn toàn không.
Đêm hôm ấy, Trịnh Khải đã không đến với Ngọc Xuân, cũng không đến cung Đoan Nguyên của Nguyên Thục, anh muốn được một mình. Tiếng gió nhè nhẹ lùa qua, đưa anh trở về năm tháng xa xưa đã phủ rêu phong. Những giọt nước mắt long lanh của mẹ, ánh mắt hy vọng của thánh mẫu, nụ cười dịu dàng của Thanh Loan, gương mặt bầu bĩnh của Nguyên Thục, cái nhìn e ấp của Ngọc Xuân. Tất cả họ, anh không muốn làm tổn thương bất cứ ai, nhưng bằng cách này hay cách khác, anh đã vô tình đã làm tổn thương tới họ, rất nhiều.
Trịnh Khải yên lặng, đôi mắt đang nhắm của anh nhẹ mở ra khi Nguyễn Khản lên tiếng nhắc nhở vì đã quá giờ rước linh vị. Bước ra ngoài sân rồng, ánh mắt anh hướng về hương cung Đoan Nguyên một lúc lâu rồi quay người đi. Hôm nay, khi đã hoàn tất lễ chính kỵ của phụ thân một cách chu đáo, anh sẽ đến cung Đoan Nguyên, giải thích mọi việc rõ ràng với người anh yêu.
oOo
- Tiệp dư, người có sao không? Có cần gọi ngự y đến không?
Nguyên Thục nằm dài trên giường, đầu trùm kín chăn, mặc cho A Đào và A Vân lo lắng lay gọi. Chưa bao giờ Nguyên Thục cảm thấy mệt mọi như lúc này. Ba ngày qua nó cảm thấy không được khỏe, đầu lúc nào cũng váng vất, miệng nhạt thếch, ăn gì cũng không thấy ngon, nguyên nhân của tình trạng ấy là do Nguyên Thục đã ngồi ngoài ngự hoa viên suốt đêm hôm tấn phong Vương phi. Nó ngồi trong vườn chờ Trịnh Khải đến. Nó đã hy vọng anh đến, nhưng chờ hoài chờ mãi, chờ cho đến sáng vẫn không thấy bóng dáng anh đâu, Nguyên Thục vô cùng thất vọng. Nó buồn bã, lủi thủi quay trở về phòng, và hậu quả của một đêm thức trắng dưới sương là nó đã ngã bệnh, không bệnh nặng một trận mà lại âm ỉ, dai dẳng, khó chịu như chính trái tim của nó bây giờ.
- Em chỉ bị cảm thông thường, không cần ngự y đến làm gì đâu, uống chén trà gừng là khỏi thôi.
- Nhưng lát nữa lễ chính kỵ của tiên vương sẽ diễn ra, người như thế này làm sao tham dự.
- Em đi được, không sao đâu, chị đừng lo.
Trấn an lo lắng của hai nàng cung nữ, Nguyên Thục tính tiếp tục nằm dài trên giường, nhưng nghĩ sao nó lại nhoài người ngồi dậy. Lễ chính kỵ của tiên vương Trịnh Sâm, Trịnh Khải chắc chắn là người chủ trì, mấy ngày nay trông ngóng anh đến nhưng không thấy, muốn đi gặp anh nhưng không thể vì nó biết anh bây giờ đang rất bận rộn, nếu vậy, nhận dịp lễ chính kỵ này, nó sẽ có cơ hội để gặp anh, được nhìn thấy anh, dù trong phút chốc thế cũng đủ lắm rồi.
Nguyên Thục suy nghĩ như thế, nhưng chỉ trong phút chốc nó lại nằm xuống, mặt quay vào tường. Gặp anh rồi thì sao chứ, bây giờ anh đã có Vương phi rồi, phải sóng đôi với nàng ta đến vấn an Thánh mẫu, đến bái tế tiên vương, sao có thể đến bên cạnh một Tiệp dư bình thường không địa vị gì như nó. Nó có thể chịu được sự kỳ thị của Thánh mẫu, ánh mắt không thiện cảm của Dương thái phi, nhưng nhìn thấy anh ở bên cạnh người con gái khác thì nó không thể chịu được. Dẫu biết mình ích kỷ, dẫu biết mình vô lý khi hiểu anh chắc chắn đang rất ưu phiền về cái chết của Thanh Loan, rồi đến chuyện tấn phong Vương phi, chuyện giỗ cúng, bấy nhiêu đó đủ làm anh bận rộn và mệt mỏi, nhưng Nguyên Thục lại chẳng thể ngăn cho lòng mình thôi không giận dỗi. Đêm hôm ấy, anh có động phòng với Ngọc Xuân không, nếu không thì tại sao lại không đến chỗ nó, giải thích cho nó hay. Cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện ấy, Nguyên Thục lại thấy tủi thân. Đêm hôm đó, chắc chắn anh biết nó đang chờ đợi anh, trông ngóng anh, nhưng tại sao anh lại không đến, để nó sống trong hoài nghi, tuyệt vọng và xót xa như thế, tại sao.
- A Đào, A Vân, hai cô có trong đó không?
Nhìn gương mặt buồn bã ủ ê của Nguyên Thục, A Đào và A Vân đều hiểu nó đang buồn vì chuyện gì nhưng lại không biết an ủi bằng cách nào, đang làm mấy món điểm tâm để Nguyên Thục phấn chấn trở lại, cả hai ngừng tay khi nghe tiếng của tổng quản Hồng Phương bên ngoài vang lên. Đưa mắt nhìn nhau, A Đào vội ra mở cửa, sau đó cô quay trở lại, thì thầm vào tai A Vân mấy câu, cả hai nhanh chóng hoàn tất món điểm tâm rồi để trên bàn, sau đó nói nhẹ nhàng.
- Tiệp dư, trong phủ hiện đang rất nhiều việc, chúng em theo lệnh của Thái phi đến Tả xuyên đường để giúp việc. Trên bàn có sẵn điểm tâm chúng em làm, nếu thấy đói, Tiệp Dư hãy ăn nhé!
- Được, các chị đi đi, em không sao đâu!!
Giọng nói của Nguyên Thục vọng lên từ dưới chăn, nghe nghèn nghẹn. A Đào và A Vân đưa mắt nhìn nhau, nét mặt cả hai lộ vẻ lo lắng khi thấy tình trạng ảm đạm của Nguyên Thục, nhưng không còn cách nào khác hơn phải theo chân Hồng Phương đến Tả xuyên đường để bưng bánh trái phục vụ cho bá quan văn võ ngồi chờ trước khi vào dự lễ. Thở nhẹ một tiếng, cả hai lặng lẽ bước ra ngoài. Dù không nói ra, nhưng hai cô đều rất yêu quý Nguyên Thục, nó đã đối xử với các cô rất tốt, hệt như chị em trong nhà, nay thấy Nguyên Thục buồn bã u sầu như thế, các cô cũng không thấy vui trong lòng.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, tiếng bước chân xa dần, căn phòng lại chìm trong im lặng, thời gian nhỏ giọt trôi qua. Bỗng, tấm chăn đột ngột tung lên, Nguyên Thục choàng người ngồi dậy. Suốt từ tối hôm qua Nguyên Thục không hề động đến cơm nước, bây giờ bụng nó réo lên ùng ục. Nhìn những món điểm tâm ngon lành trên bàn, mắt Nguyên Thục sáng lên, nó thầm cám ơn A Vân, A Đào rồi bắt đầu ăn lấy ăn để, loáng cái đã sạch veo.
Sau khi đã no nê, Nguyên Thục thong thả đứng dậy, nó vươn vai cho các khớp xương trong người thư giãn, rồi rót cho mình một chén trà để uống cho đỡ khát. Chuyện gì đã xảy ra với Nguyên Thục, chẳng lẽ nó đau buồn quá nên thần trí rối loạn rồi hay sao. Không, nó không hề mất trí, ngược lại còn thấy mình chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này. Suốt từ nãy đến giờ, Nguyên Thục đã suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều, để rồi trong phút chốc, nó chợt nhận ra không ai làm đau lòng nó, mà là chính nó tự làm đau lòng mình bằng những suy nghĩ bi quan, để rồi buông thả bàn thân mình như thế này.
Nguyên Thục ngồi thẳng lưng, nó uống một hơi hết hai ba tách trà, và cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái. Tiến đến bàn trang điểm, Nguyên Thục ngồi xuống, tay cầm lấy lược rồi bắt đầu chải tóc cho thẳng mượt. Hôm nay là lễ chính kỵ tiên vương, nó phải ăn bận thật chỉnh tề để dự lễ, để gặp Trịnh Khải đặng hỏi anh cho sáng tỏ những gút mắt trong lòng.
Phải, nó đã suy nghĩ kỹ rồi, nó không thể nằm dài trên giường, chán chường, mệt mỏi và tự hành hạ bản thân mình với những câu hỏi như thế. Nếu như nó cứ nằm đây, hờn trách Trịnh Khải, giận dỗi anh, trong khi chưa nghe anh giải thích gì, há chẳng phải bất công cho anh sao. Chuyện động phòng với Ngọc Xuân, nó tin chắc rằng không có chuyện đó xảy ra, còn tại sao anh không đến gặp nó, thì hôm nay khi gặp được anh, khi công việc lễ giỗ xong xuôi nó sẽ được nghe anh giải thích. Càng nghĩ, Nguyên Thục càng thấy mình thật là tệ. Hơn ai hết, nó phải là người hiểu rõ Trịnh Khải đang mệt mỏi trong giai đoạn này, cái chết của Thanh Loan chưa nguôi ngoai trong lòng, nay anh lại phải theo lời Thánh mẫu tấn phong Vương phi, rồi lại đến ngày giỗ của tiên vương, bao chuyện xảy ra dồn dập, anh chắc chắn đang rất mệt mỏi. Nó vốn là người thân cận anh, là người anh yêu và yêu anh thì nó phải hiễu rõ chuyện này hơn ai hết, phải thông cảm và quan tâm tới anh, chứ sao lại chỉ biết nằm đây giận dỗi, tủi thân như thế này.
Nhớ đến nét ưu phiền trên gương mặt thanh tú của Trịnh Khải, nhớ đến ánh mắt sâu thẳm chơi vơi khi hay tin Thanh Loan đã qua đời, Nguyên Thục lại thấy thương anh hơn bao giờ hết. Nước mắt của nó lại trào ra, không phải vì giận dỗi, mà là vì yêu thương, lo lắng. Nó ích kỷ, vô cùng ích kỷ vì không nghĩ đến anh mà chỉ biết đến bản thân mình mà thôi. Hôm nay là ngày giỗ đầu của Thịnh vương, chắc chắn Thánh mẫu và Dương thái phi cũng có mặt, nó không thể đến Cung miếu, nên chỉ có thể đợi lễ xong mới được vào thắp nén nhang cho người quá cố. Trang phục chỉnh tề, mái tóc chải mượt gọn gàng, Nguyên Thục nhìn mình trong gương, hai má đào ửng hồng khi nghĩ đến chốc nữa đây thôi nó sẽ được gặp Trịnh Khải, sẽ được nghe anh giải thích tất cả gút mắc, và được ở trong vòng tay ấm áp của anh. Nguyên Thục nhắm mắt, hai tay nó chắp lại, đặt lên trái tim rồi thì thầm.
Thánh thần ơi, mong các người hãy phù hộ cho anh ấy được khỏe mạnh và bình yên.
Nguyên Thục đang cầu nguyện, bất chợt nó mở bừng mắt ra khi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài vang lên. Nó vội đứng lên, chưa kịp bước ra ngoài xem xét tình hình thì đã thấy cánh cửa mở tung ra, một bóng người ập vào, tóc tai rối bời, áo quần xộc xệch, khiến Nguyên Thục vội vàng lùi lại vài bước vì sự cố đột ngột này…
———————
Chú thích
(*) Lễ chính kỵ: tức lễ giỗ ngày xưa
(**) Lễ tiên thường: Nguyên ngày trước, “Lễ Giỗ” gọi là “Lễ chính kỵ”: chiều hôm trước lễ chính kỵ có “Lễ tiên thường” (Nghĩa là nếm trước), con cháu sắm sanh một ít lễ vật, dâng lên mời gia tiên nếm trước
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top