Biển chiều lặng gió, những con sóng vỗ bờ một cách chậm rãi như đang thở dài cùng thời gian. Trên bãi cát trải dài vô tận, một cậu nhóc chạc tuổi 17 đứng bất động, ánh mắt hướng ra xa xăm - nơi mặt trời đang chìm dần vào lòng đại dương. Tên cậu là Hải - một cái tên giản dị, nhưng chất chứa cả một quãng đời đầy biến động, những ký ức chưa từng buông tha. Hải không đến với biển để tìm sự bình yên, mà để đối diện với chính mình. Mỗi con sóng là một lát cắt của quá khứ, mỗi cơn gió là một câu hỏi cậu chưa từng dám trả lời. Biển không nói, nhưng biết lắng nghe. Và trong cái khoảnh khắc tưởng như vô vị ấy, một câu chuyện bắt đầu - lặng lẽ, nhưng sâu sắc như chính ánh mắt của Nghĩa khi dõi nhìn về phía chân trời.Người ta đến biển để quên. --Riêng cậu, đến để nhớ. Có những ký ức không muốn giữ, nhưng lại chẳng thể buông. Chúng nằm im lìm trong góc tối của tâm trí, chỉ chờ một khoảnh khắc yên tĩnh như thế này để hiện về - rõ ràng, lạnh lẽo, và có phần tàn nhẫn.
-Thể loại: Bách hợp -Phúc hắc lạnh lùng lưu manh công X Ngây thơ ôn nhu yêu nghiệt thụ. ;) NVật chính -Trịnh Lam Thanh: Tiểu thư duy nhất của tập đoàn Trịnh Lâm, xinh đẹp, lạnh lùng, học giỏi, là nữ thần của toàn học sinh trong trường và đại thiếu gia của các gia đình danh giá. Là một người cực kì lăng nhăng, thủ đoạn tàn nhẫn và không để ai trong mắt, cho đến khi gặp ai đó... -Hoàng Tịnh Nhi: Gia cảnh bình thường, sống trong một đại gia đình đông đúc, là một cô bé dễ thương, xinh đẹp nhưng luôn che giấu bằng cặp kính to và ăn mặc chẳng mấy là đẹp để tránh né sự chú ý của người khác, cho đến khi gặp Trịnh Lam Thanh. ------------------------------- NVật phụ: Sẽ cập nhập sau khi nhân vật đó xuất hiện[CÓ 18+]…
"Đêm nay ngươi ngủ cùng bổn vương." Cái trán Cổ Tiếu Tiếu toát ra mồ hôi lạnh, "A? 'Cái kia' của ta sắp tới rồi." "Nói rõ ràng!" Cổ Tiếu Tiếu vội vàng che bụng làm ra bộ dáng quặn đau, "Cái kia... Chính là cái mỗi tháng đều đến một lần, mỗi lần bốn, năm ngày làm cho tâm tình của người ta trở nên rất buồn bực đó!" "Khéo như vậy?" Cổ Tiếu Tiếu thành khẩn gật gật đầu, "Ngươi phải tin tưởng thái độ chuyên nghiệp của ta, đêm nay 'cái kia' khẳng định sẽ đến! Tuyệt đối không phải vì trốn tránh chuyện phòng the mới giả bệnh đâu." "Trốn được lần đầu không tránh khỏi mười lăm, bổn vương sẽ nhìn xem ngươi có thể dùng lý do 'cái kia' trốn được mấy ngày." Lời hết, hắn liền tâm tình sung sướng nghênh ngang mà đi. "Ơ? Chớ đi nha! Nội tiết tố của ta mất cân đối, mỗi tháng hai lần, mỗi lần mười lăm ngày, nếu năm nhuận thì là mười sáu ngày a!"…
Tác giả: Hoa Sáng RựcĐộ dài: 550 chươngTình trạng: Đang editThể loại: ngược (nhẹ), HE, hiện đại.Nguồn: Ngôn Tình là Thiên Đường [FB]Nhóm dịch: Ngôn Tình là Thiên Đường…
"Hiên...một chút thôi được không? hãy để em được gần anh?""Tránh ra" Thiếu niên đạm bạc quay lưng đi."Hiên, không cần lạnh lùng như vậy mà."Bóng lưng ấy lúc nào cũng ở trước mặt cô, cô chờ đến mệt, chờ đến tuyệt vọng nó cũng không quay lại."Thật xin lỗi, chỉ sợ em chỉ có thể yêu anh trong giấc mơ." Đôi mắt xinh đẹp khép lại, kết thúc mốt tình đơn phương vô vọng.-----------"Thiên! Quà sinh nhật của mình, cậu sẽ nhận chứ."Háo hức cùng chờ mong vây lấy cô gái nhỏ, cô đã tự tay đan cho hắn chiếc áo len vì sinh nhật của mình là vào Christmas.Chàng trai chỉ "À" sau đó là một hồi im lặng. Cô gái ngước mắt lên, người kia đã không còn ở đó. Cô chỉ biết ôm lấy món quà mà chạy lên xe, nhanh chóng chạy đến nhà hắn, để món quà trước cửa. Sau đó lái xe về.Ngày hôm sau, cô chạy đến nhà hắn háo hức nhìn thấy hắn đang tập cắm hoa. Tuy vụng về nhưng lại rất cẩn trọng, kế bên còn là một cái thiệp chúc mừng, cô gái nhỏ ảo tưởng hắn sẽ đưa nó cho mình. Một tuần sau, hắn đưa cho chị nàng, gương mặt ửng hồng như thiếu nữ mới biết yêu, trai tài gái sắc khiến trái tim nàng như bị cắt đôi.--------"Anh hai! Anh ba! Mau xem! Ta là hạng nhất hội họa đó!" Đôi mắt nhỏ ánh lên vui mừng, hai má bánh bao hồng nhuận, trên tay là cái bằng khen chứng minh. Hai ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết chết nàng, dọa cô gái nhỏ xanh mặt lùi bước. Thấy người đàn ông quen thuộc từ trong xe bước ra, nàng lại vui vẻ chạy đến, chân nhỏ vấp ngã, nhưng lại nhanh chóng đứng lên. Dù tay chân cùng váy đã dơ bẩn, cô bé vẫn vui vẻ cười n.…
Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Dù cho duyên phận ngắn ngủi, cũng không để lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mơ kinh hoàng.…