☆Tác giả: Thanh Tuyên☆Lê Sân bị tiến vào hệ thống mau xuyên OL chấp hành nhiệm vụ chính là phá hư nguyên tác cốt truyện thông đồng nam xứng nam chủ Cũng chính là không có tiết tháo bạch bạch bạch cùng các loại play☆Editor: Salad Rau☆Bìa: Manh☆Tình trạng: Chưa hoàn💖💖💖Cảm ơn bạn Manh đã tặng mình cái bìa mới đẹp long lanh…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
🆘🦂 Cập nhật : 2-4-2022Tên truyện : Tiểu anh đàoTác Giả :Bão MiêuNguồn : WikidichBìa truyện : xuhao1Số chương : 55 chương +10PNVăn ánThẩm Chi Châu đang chơi trò chơi, những ngón tay thon dài thoải mái nhảy múa trên bàn phím. Sau khi trò chơi kết thúc, màn hình hiển thị -- Đại cát đại lợi , ăn gà buổi tối . Điện thoại bất ngờ reo lên , là ông nội: "Chi Châu, con gái của bạn cùng lớp của con trai dì ba con đang đến thành phố A học đại học. Quan hệ giữa hai nhà vốn rất tốt, người ta giao con gái cho chúng ta. Chỉ có cháu sống ở thành phố A, cháu phải chăm sóc con bé thật tốt, chỉ vài ngày ... ""..."Thẩm Chi Châu không quan tâm liền treo điện thoại.•••••••Ngày hôm sau, "leng keng" chuông cửa vang lên.Thẩm Chi Châu vặn mình , đẩy cửa ra, lười biếng mở mắt . Một cô bé liếm kem đứng ngoài cửa. Đôi mắt nai to tròn và sáng rực, mái tóc rối tùy ý buộc sau gáy .Lạc Anh nhiệt tình chào hỏi , mỉm cười lộ ra núm đồng tiền : "Em chào anh " Chi Châu đút hai tay vào túi , nhìn cô một lúc, trong lòng run lên, đáng yêu quá.【 Nam thần thể thao điện tử lãnh khốc ,lười biếng x cô gái nhỏ mềm mại đến ở nhờ 】✓ Đánh dấu truyện dịch đầu tay…
Suboi có mở một khu trọ để kiếm tiền làm nail qua ngày nhưng mấy khứa đang ở và mấy đứa xin vô ở này lạ lắm.• không mang bé này đi đâu hết nhé• mọi tình tiết trong fic đều là giả thôi, đừng quan trọng nó• đọc fic vui vẻ và đừng cmt toxic nhé• real life, ooc, nhây, cợt nhả, drama, tục đầy đủ. Lưu ý trước khi đọcNelly right here for love…
NẾU BẠN LÀ NGƯỜI NGHIÊM TÚC, KHÔNG THÍCH VĂN CÓ TEENCODE VÀ CHỬI TỤC XIN ĐỪNG VÀO ĐỌC VÀ CM DROP TRUYỆN. THANKS.Tác giả: Già Phê Sắc Đích Đoàn TửTình trạng: hoàn (204 chương + 3 phiên ngoại).Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Cường cường , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , Kiếp trước kiếp này , Linh dị thần quái , 1v1Văn án:Sau khi bị gia tộc xoá tên, một năm sau Hạ Cô Hàn đã cùng một lão quỷ ký hợp đồng hôn nhân.Lão quỷ bộ dáng đợp troai, dáng người mlem mlem , bạo lực max điểm . Quả thiệt là nhìn góc nào cũng duyệt .Chỉ là lão quỷ " ăn" hoài không no.Tóm gọn:Hạ Cô Hàn mở cửa hàng nhang đèn bên cạnh quỷ môn quan.Mỗi ngày làm ăn đều ảm đạm, bỗng đến một hôm thời đến cản không kịp trong một đêm bạo hồng, lúc trước thì trước cửa vắng đến độ giăng lưới bắt chim còn giờ thì khách đến nườm nượp ,chim cũng chả có chỗ đậu.Có khi là một tiểu thịt tươi đang hồng đứng trước gương tự lảm nhảm với đời.Lúc lại nghe tiếng đập cửa và nhai rôm rốp vào giữa đêm của một phu nhân hào môn nào đó.Rồi đến thiếu nữ áo đỏ lấy hai tròng mắt tưng như bi ........Hạ Cô Hàn: tui cũng không cần khách như vậy, cám ơn . Chào thân ái!!!!!!① CP: Vũ lực max điểm lão quỷ cuồng thê hộ ma công X lười nứt cốt trương thây bị bắt buôn bán , thiên sư thụ.② Thần quái văn.…