Ryu Minseok luôn hướng về phía trước, còn Lee Minhyung thì luôn hướng về Ryu Minseok. Lee Minhyung từng nói hắn có rất nhiều ước mơ, trong đó có Ryu Minseok. Ryu Minseok chính là ước mơ của Lee Minhyung, chính là tín ngưỡng của Lee Minhyung. Cái gì mà không có tình yêu sét đánh chứ, Lee Minhyung đối với Ryu Minseok chính là tình yêu sét đánh. Thể loại: đường trộn thủy tinh, HE…
Lưu ý: NGHIÊM CẤM CHUYỂN VER, có muốn thì đi cop tên tác giả sang Trung tìm mà xin nhá---Tên truyện: Tại sao ta còn chưa vào lãnh cung ? ! (为什麽我还没进冷宫? ! )Tác giả: Bản Thần Hữu Điểm Phương (本神有点方)Thể loại: cổ trang, sủng ngọt, hơi hơi hơi ngược tí xíu thôi, 1x1, cung đấu, xuyên không, trọng sinh, THANH THỦY VĂN, bá đạo ôn nhu phúc hắc công x thông minh tiểu bạch thỏ bán moe dạo thụ Số chương: 44 chươngTình trạng: Hoàn (*~^.^~*)Văn án: Sống lại một đời, Hứa Nặc chấp nhận dựa theo tiết tấu đời trước lão lão thật thật đợi biếm lãnh cung, kết quả...Hứa Nặc: Tại sao ta còn chưa biếm lãnh cung?Thẩm Dập Luân: Tiểu Nặc lại đang nói ngu ngốc gì vậy, (thuận tiện sủng nịch cười) lại nói, ngươi là người mới, tình thúHứa Nặc: ...Ngươi thay đổi!Thẩm Dập Luân: ...?Ngay khi Hứa Nặc quyết định hưởng thụ cuộc sống thì, y không cẩn thận phát hiện một bí mật!Hứa Nặc: Ta muốn mở một tửu điếm cấp 5 sao!Thẩm Dập Luân: ...Cái gì?Nói chung là chuyện sau khi một tiểu thụ sống lại được nhận vô vàn sủng ái!-oOo-Nguồn: https://ck101.com/forum.php?mod=viewthread&tid=4201037&extra=page%3D1%26filter%3Dtypeid%26typeid%3D2569%26typeid%3D2569Hố lấp xong sau 1 tháng :3Truyện hơi rối và không có logic, đọc giải trí thì được, thỉnh góp ý nhẹ nhàng (nhất là về xưng hô của editor 😔)…
Tác phẩm: Lưu Ly Nguyệt- 琉璃月Tác giả: Diệp Sáp- 叶涩Thể loại: Đô thị tình duyên, quan tổng tài, 1×1, HE.Văn án:Thời cổ đại, nước mắt Tây Thi rơi trên Lưu Ly phó thác cho người yêu, ngày tháng dần trôi, đến nay vẫn có thể nhìn thấy nước mắt Tây Thi ở đó lưu chuyển.Hiện tại, Nhan Tịch đem toàn bộ tình yêu của mình đặt vào Lưu Ly Nguyệt mà nàng đeo cả đời giao cho cô.Yêu có thể chẳng phân biệt giới tính, chẳng phân biệt biên giới, quốc gia.Chỉ cần có ánh sáng của Lưu Ly Nguyệt.Chuyện tình của nữ giám đốc con lai và nữ nhân viên vừa ra trường bắt đầu…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…