Tác phẩm: Câu Chuyện Mật NgọtTên tác phẩm QT: Như Mật Lại Tựa Như KẹoTác Giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa TửThể loại: Đô thị tình duyên, 1x1, HE. Nhân vật chính: Hà Thanh Nhu, Lâm Nại.Số chương: 103 chương.Editor: Madpuff.…
Truyện dành cho sắc nữ biến thái (như tui) :))419: for one night1314: 一生一世: một đời một kiếpTruyện có yếu tố H, nữ chính ngoan hiền và biến thái. Ko chịu trách nhiệm với tâm lý và đầu óc người đọc.---Nhiều người nhầm nên ghi rõ luôn đây là truyện BG = NAMxNỮ (ở trên có ghi rõ là "nữ chính"). Hoàn toàn không có tag BL nhé.---Vừa gặp anh ta đã thấy vừa mắt, lập tức giúp anh ta "xuất khí". Anh ta say như vậy, hôm sau, tôi cứ tỏ ra bình thường thôi là được.Anh ta nhìn tôi như vậy, rốt cuộc là đã quên hay vẫn còn nhớ?…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Tác giả: Thanh Thanh MạnEdit: Jang JangNguồn convert: VespertineSố chương: 108 chương+ 5 ngoại truyệnThể loại: Nhân thú, huyền huyễn, cường thủ hào đoạt, ngược luyến, H văn, 1v1, HEVăn án:Nghe đồn, dưới chân núi Cửu Lê phong ấn một yêu long hung ác , ăn thịt uống máu người.Dung Khanh phạm vào sai lầm, bị sư tỷ quan báo tư thù đẩy vào huyệt động sâu không thấy đáy. Khi ngã xuống đáy động, nàng thoáng nhìn thấy xương trắng đầy đất.Yêu long kia mắt thần hung ác nham hiểm, lộ ra hung quang, cự đuôi đảo qua, cuốn lấy cái cổ nhỏ yếu của nàng, hung hăng buộc chặt.Dung Khanh thét chói tai nức nở, hấp hối, cho rằng chính mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không khéo khi giãy giụa lại sờ đến một cây côn thịt thô to dữ tợn.Nguyên lai ngày gần đây là kỳ động dục của Yêu long . Yêu long đem nàng hung hăng ném trên mặt đất, thân mình thật lớn lại chậm rãi tới gần nàng.Yêu long ghét bỏ nàng là nữ nhân gầy yếu, nhưng mỗi lần động dục, đều sẽ đem nàng đè ở dưới thân hung hăng thao làm, chỉ vì cùng nàng giao hợp, có thể giúp hắn khôi phục công lực.Dung khanh trong lòng run sợ, suốt ngày nghĩ chạy trốn, bởi vì nàng biết, ngày Yêu long giải trừ phong ấn, đó là ngày chết của nàng.P/s: Nam chính lúc đầu là rồng, sau này hóa thành hình người.Lần đầu tập tành edit, có gì chưa được tốt mong mọi người lượng thứ cho!!!…
Jungkook làm Taehyung đau nhiều lắm, rất đau. Giá mà những giày xéo đó tổn thương lên xác thịt hắn thay vì trái tim đã be bét này...on going27/7/2022 - ?…
Tên: You Are Mine (Em nhất định phải là của tôi) - HOÀN Tác giả: @Rityty123 Thể loại: Ngôn tình, học đường, ngọt, hài hài, có H, He.Couple: Kim Taehyung x Ahn Hani(Thật ra fanfic này mình chỉ bưng anh nhà vô thôi, còn Hani là lúc trước nghe tên dui dui mà không biết Hói nên mượn tạm tên cho n9.)Nội dung: Ahn Hani là một nữ sinh mới chuyển vào lớp của Kim Taehuyng, ngày đầu đi học cô đã bị Taehyung đè ra hôn trên sân thượng và....Một câu chuyện tình cảm học đường từ đó bắt đầu.Lưu ý: Chuyển ver tùy ý, có thể chuyển để edit lại (tại truyện này tui viết hồi còn trẩu lắm nên truyện cũng trẩu trẩu theo) - nhưng phải bảo với toi trước.Đôi lời tác giả : Truyện hiện tại đã hoàn, nhưng nó được viết ra bởi cái con từng rất trẻ trâu như tui T.T truyện very lỗi sai and lỗi nghịch logic, thật ra cũng lười edit lại lắm, có gì mọi người đọc thì bỏ qua nhe!…