Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…
Hán Việt: Trầm luân ( cao H/NPH )Tác giả: Trúc ThuNguồn: Reine DunkelnCredit: @shell_teamEditor: Yuu&Jay❤️Đăng tải: momo03_houseSở Thanh chỉ là một sinh viên năm 2 phổ phổ thông thông,Nhưng là cô không ngờ lại bị các nam nhân kéo vào tình dục trầm luân...... -----------------------$▪$--------------------- __🍁_Truyện Đã Được Sự Chấp Thuận Của Bên Nhà Nguồn.__🍁_____CẤM RE_UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC___🚫Truyện CHỈ đăng tải DUY NHẤT tại WATTPAD và KHÔNG MUỐN có bất cứ TRANG WEB nào RE_UP lại.⚠️⚠️truyện thể loại NP không phải 1vs1 nên đừng ai nhận xét nu9 này nọ hoặc không thích thể loại NP thì đừng vào nhé!!!!⚠️⚠️…
- Thú nhân thế giới, dị thế, sinh tử văn- Chủ thủ, 1x1, thụ xuyên- Tác giả : Dualeokhongngot Văn án : Thịnh Đồng là chiến sĩ ở thời zombie hoành hành. Chiến sĩ ở đội ưu tú, chưa kịp tỏa sáng thăng quan tiến chức. Bạn gái chưa có, thân xử nam. Bị đồng đội khốn nạn hại, zombie cắn nát bấy. Kết quả là xuyên rồi, từ từ hình như thế giới này không đúng lắm. Phụ nữ đâu, Cái gì? không có phụ nữ. Vậy ai sẽ sinh con, mọi người sao lại nhìn y a? Tình trạng : Hoàn ( 58 chương + 3 phiên ngoại) Lưu ý : thụ là chiến sĩ giỏi chiến đấu, trước đó là trai thành phố. Thụ không toàn năng không biết làm gốm, nấu ăn không giỏi,.... truyện này là về 1 bạn trong truyện khác mà mình viết. Bạn này bên truyện kia chết sớm quá mình thương nên cho bạn xuyên. truyện do mình viết các bạn đừng đem đi nhé…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…