"Katanya, apa yang kita ingin kita makan, kadang mencerminkan apa yang kita ingin rasakan." Arum memeluk lututnya sendiri. "Kalian belajar teori kayak gitu juga?" Jari-jari Latif menyisir rambut ikal Sofa, rambut ikal yang mengingat Latif pada Ibu. "Memang kalau aku ingin manis, apa yang ingin kurasakan?" Dia tidak sempat ikut memandikan ibunya. Ketika dia datang, jasad telah siap diangkat ke masjid terdekat untuk disalatkan. Sampai saat ini, meski telah lewat tujuh hari, masih dirasakan beban di pundaknya dengan jelas ketika mengangkat keranda. Arum menatap Latif lama, mata hitamnya berkaca-kaca. "Bahagia." **** Dalam kehilangan yang mendalam, Bubur Merah sederhana terhidang dalam piring seng yang telah terkikis tepiannya. Hangat yang mengalir dari mulut hingga perut, memeluk jiwanya yang selama beberapa hari hampa. Manis yang terkecap lidah, memberi pertanda, dunia bukan hanya tentang getirnya duka. Sejak saat itu, makanan yang menjadi perlambang sosok ibu itu selalu memberi rasa nyaman dalam hati Latif. Rasa nyaman yang selalu terbetik bersama bayangan peri yang menabur bubuk ajaib hingga masakan itu tercipta. **** Arum terlalu sering menatap lautan hitam setelah berkutat belasan jam menyelesaikan ribuan hidangan untuk orang yang berpesta. Pemandangan kosong serupa hatinya yang tidak tahu apa inginnya. Dia rindu pada rasa hangat yang menjalar ketika masakan sederhananya mencipta senyum tulus berbalut syukur di wajah penikmatnya. Dia ingin kembali pada kompor minyak sederhana; air sumur pompa; pecahan beras, dan piring seng yang telah terkikis tepiannya.
Cô là cô gái vô giá, cái giá của cô để người khác tìm được cũng thiệt là đắt nha. Một truyện ngôn tình hiện đại hay kể về cô gái làm cho Tổng tài như hắn đầu tư không ít tâm phế. Sau một đêm triền miên, cô rời đi, hắn dùng bảng quảng cáo lớn nhất thành phố, giăng biểu ngữ đầy đường ra giá trên trời tìm về...Quảng cáo đến toàn dân như vậy làm cho cô không thể không xuất hiện...... Cô tức giận hỏi hắn: "Anh muốn làm cái gì?" Hắn vô tình tàn nhẫn: "Đêm hôm đó, cô có mang cốt nhục của tôi không?" Nhìn thấy hai tròng mắt lạnh lẻo của hắn, cô quyết đoán trả lời... "Không có...""Cô tốt nhất không nên gạt tôi, bởi vì, cô gánh vác không nổi cơn tức giận của tôi." Sáu năm sau! Cô thành diễn viên được hoan nghênh nhất tại đêm trao giải Kim Mã, mang theo cô con gái cưng âu yếm đi lên nhận giải, cùng con gái ngọt ngào chụp ảnh chung trước người xem cả nước... Hắn ngồi ở trước TV, sắc mặt ngưng trọng, cô gái, cô chọc không đúng người rồi... Xem ra cô đúng là Vợ trước giá trên trời của Tổng giám đốc lá gan mới lớn vậy...…
Thứ Nữ Sủng PhiTác Giả:Nhất Tiếu Bình CáiDo mình thích truyện này , nhẹ nhàng, ấm áp, có cái gì đó cảm thấy không hư ảo như nhiều truyện mình đọc nên mình mạo muội repost lại. Cảm ơn Edit đã edit một bộ truyện này. Nguồn:goctruyen.comTruyện Thứ Nữ Sủng Phi là một tác phẩm có độ sủng siêu cấp, ngọt siêu cấp thì đã tìm đúng truyện. Đây là SỦNG to đùng và bảo đảm không ngược. Nữ chính dễ thương có một tâm hồn đẹp, nhân cách đẹp, không hề sơ sài mà lại toát lên một vẻ ngây thơ chân thật, không giả tạo hay dàn dựng.Nam chính thuộc tuýp "lạnh lùng" mà không hề giống với cái "lạnh lùng" nhàm chán của nhân vật ngôn tình thông thường. Nhìn thì "ngoài lạnh trong nóng", không phải lạnh thấu xương, lạnh rùng rợn mà giống cái lạnh đầu đông ẩm hơi sương, đủ khiến người ta rùng mình nhưng tuyệt đối không mang hơi hướng chết chốc, vừa đủ tạo nên uy nghiêm một vị đế vương!Các nhân vật phụ đạt tiêu chuẩn, có tính cách rõ ràng, tương tác linh hoạt, tạo "màu nền" hài hòa cho đôi nam nữ chính. Đó cũng là chuyện kể về một nàng lọ lem gặp được hoàng tử của mình, có được tình yêu đủ che chở nàng bình an sống hết đời nơi thâm cung lạnh lẽo.…
Nội dung giới thiệu vắn tắt:《 Sau Khi Tỉnh Rượu Cùng Chủ Nợ Kết Hôn 》 Tác giả: Cao Mộc Ngư 【Hoàn+Phiên ngoại 】Beta + Edit : Hâu DứaCây vạn tuế hiếm có khe khẽ miao miao nở hoa A × Làm bộ tiểu lưu manh thực tế ngây thơ OLâm Nhĩ Gia vốn là thay cha già đi cầu xin chủ nợ Thiều Giang Tự -- Trùng hợp gặp phải chủ nợ đang trong giai đoạn nhạy cảm của Alpha; chủ nợ chính là ánh sáng thuần khiết mà y theo đuổi suốt hai năm cấp ba nhưng lại không có kết quả -- Mượn rượu giải sầu, uống quá nhiều thì lăn ra ngủ ; sau khi tỉnh rượu lại mắc thêm sai lầm, cùng chủ nợ vậy mà kết hôn rồi -- Tag: ngọt, sủng vănLâm Nhĩ Gia vào hôm sau:-- Chủ nợ năm đó cự tuyệt không ưng tôi, hiện giờ đã lãng tử quay đầu ?-- Bài tú-lơ-khơ mặt tuyệt tình, cây vạn tuế cũng có thể vì tôi nở hoa sao?-- Chắc bên trong còn có ẩn tình, việc này ắt hẳn không bình thường.Bạn tốt nhiều năm: Hắn thèm khát cơ thể cậu.Lâm Nhĩ Gia: Nói đâu trúng đó~11/2/2023-12/6/2023(TRUYỆN ĐÃ XIN PHÉP TÁC GIẢ)(KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC)…
bắt đầu:18.2.2023kết thúc:16.6.2023Lưu ý: các độc giả không văng tục, không nặng lời với các nhân vật trong fic. Xin cảm ơn!📌: CÁC CMT CỦA CÁC CẬU MÌNH RẤT TRÂN TRỌNG, NHƯNG LÀM ƠN ĐỪNG CMT QUÁ ĐÁNG VỚI MỤC ĐÍCH ĐẢ KÍCH CÁC NHÂN VẬT VÀ ĐẶT BIỆT KHÔNG WAR VỚI NHAU TRONG FIC CỦA MÌNH. PLEASE 🙏…